Thứ Ba, 22 tháng 4, 2014

TRỞ VỀ

Ba em mất rồi!
Thứ năm, 5h sáng làm lễ ở nhà thờ.
Tôi thu xếp công việc, nhờ đồng nghiệp dạy giùm và chỉ kịp nhắn vội câu: Tôi có người thân yêu ở xa qua đời nên phải đi gấp, tranh thủ chuyến xe chiều nay.
Mọi khi xe đi Thành Phố như dày như bánh canh, hôm nay lúc tôi chờ thì con đường quốc lộ vắng hoe, ì ạch một vài chiếc xe tải, hoặc mấy chiếc xe về Cần Thơ muộn màng. Gần cả tiếng đồng hồ chờ đợi, mọi thứ diễn ra chầm chậm như thách thức lòng kiên nhẫn của tôi. Mãi thì tôi cũng đón được chuyến xe ngang qua Vĩnh Long.
Ngồi trên xe mà lòng tôi chòng chành một nỗi niềm khó tả!
Cái tin nhắn 5h sáng làm lễ ở nhà thờ xoáy sâu vào đầu tôi, lờ mờ những câu hỏi, rồi nhiều những câu hỏi cuộn tròn, như sợi tơ không mối gỡ trong đầu.


Hai mươi năm rồi, kể từ ngày chúng tôi rời cổng trường đại học, chia tay không gặp lại. Ấy mà duyên may vẫn còn. Nhờ công nghệ thông tin phát triển, chúng tôi lang thang vào thư viện đề thi, và nhận ra nhau. Tình cờ ngẫu nhiên là thế!
Nhưng không phải do chúng tôi nặng nợ ân tình, mà hơn thế nữa do chúng tôi có chung cái mối lương duyên: Cùng là người Công giáo.
Ngày ấy, chúng tôi có nhiều cái cùng, chúng tôi cùng học chung lớp, cùng là dân tỉnh lẻ, ở chung một phòng trong ký túc xá của trường, và cùng say mê đọc sách. Nhưng một cái cùng đáng kể mỏng manh nữa, mà mãi tới năm ba Đại học tôi mới phát hiện ra, là cùng chung mối đạo Công Giáo. Sợi chỉ ấy mỏng manh nhưng dai dẳng, nó đeo bám suốt những năm tháng đời tôi khi nghĩ về em.
Sự thể em là người Công giáo tôi chỉ được biết khi chúng tôi cùng tham gia chuyến linh thao giành cho sinh viên nhiều nơi, được tổ chức mỗi năm vào dịp hè ở Thành phố biển. Em tâm sự là chẳng mặn mà gì, nhưng mà ham vui, thích được đi biển rồi đăng ký thế thôi!
Năm ngày sống trong im lặng, sống lắng nghe tiếng Chúa mời gọi đánh động tâm hồn, qua những bài giảng của Cha, tôi quan sát thấy giọt nước mắt em lăn dài trên má. Em  ngồi nhìn Thập Giá thật lâu, rồi khép nép bước vào tòa giải tội. Tôi thở phào nhẹ nhỏm!
Cả buổi chiều nay, hai chúng tôi trốn tuốt trên núi, cứ mom men lần theo những bậc thang đá xù xì, đi lên, đi lên, và trên cao chót vót ấy là Thánh Giá.
Em hỏi tôi:
- Có Chúa thật không chị?
Tôi bối rối. Một thoáng nghi ngờ, rồi định thần lại, chỉ tay về phía bờ biển xa xa tuyệt đẹp và nói:
- Nhìn đi, theo em ai làm chủ phong cảnh nên thơ hữu tình kia? Chị tin chắc phải có một đấng uy quyền, một đấng luôn làm cho mọi sự trở nên tinh tuyền xinh đẹp.
- Em bỏ đạo lâu rồi! Mà không phải, em không đi nhà thờ kể từ khi bà chết.
Tôi trợn tròn mắt:
- Sao thế?
- Ông bà em là con chiên ngoan đạo của Chúa. Nhưng ba em thì không tin. Ba em không chấp nhận vài điều về nước Chúa.       
- Ví dụ?
- Ba em không bao giờ chịu vô đạo, mặc dù ba em rất hiểu biết về đạo. Không đến nhà thờ, nhưng ba vẫn trung thành dõi theo thánh lễ mỗi chủ nhật trên đài radio.
- Ừ hay nhỉ?
- Không hay mà là mầu nhiệm!
Ba hay kể chuyện… Cuộc đời ba luôn có ơn Chúa giúp. Mà kỳ lạ, Chúa như lúc nào cũng dõi mắt trông chừng ba. Chúa sai Mẹ Chúa chở che ba. Ba được làm con ông bà nội cũng là một điều nhiệm mầu.
Bom đạn giày xéo quê hương, bom đạn vô tình, nhưng con người thì hữu ý, nên ba mẹ ruột của ba không tránh nổi lằn bom. Ông bà nội cưu mang ba, thương yêu ba như con ruột. Ông bà là con chiên ngoan đạo của Chúa, nên ba cũng được học giáo lý, được chuẩn bị rửa tội.
Đùng cái, ba vào quân dịch chưa kịp lãnh bí tích rửa tội. Niềm tin vào Chúa như hạt mầm nhỏ, dần dần mọc rể đâm chồi trong ba, chưa chi đã cạn nước, khô rễ. Chỉ vì mắc mớ một điều ba giấu sâu tận đáy lòng, chưa hề nói với ai. Ba hay tâm sự:
- Ba được Đức Mẹ cứu khi một lần ra quân. Ba là lính mới nhưng bị đi đầu. Ba cầu xin Đức Mẹ chở che. Đi một lúc, người đội trưởng lại đổi ba xuống dưới vì như sực nhớ ba là lính mới chưa có kinh nghiệm tránh mìn. Đi được vài trăm mét, người lính đi đầu giẩm phải mìn chết ngọt. Ba dựng tóc gáy, ba run rẩy, rồi ba thầm cảm ơn Đức Mẹ. Ba tin!
- Nhưng tại sao ba không vào đạo, mà con ba thì cho vào đạo?
Ba cố chấp, có vài điều trong nhà thờ mà ba chưa chấp nhận:
- Ba không chấp nhận việc phải quỳ xuống trước một con người bằng xương bằng thịt mà xưng thú tội.
- Ba không thông việc dùng tiền mua lấy thánh lễ cho linh hồn người chết. Ba nói giống kinh doanh Chúa.
Ba không chịu rửa tội.          Nhưng ba rất có hiếu, ba luôn cảm kích công ơn nuôi dưỡng của ông bà nội, nên ba cho mấy anh em theo đạo để thờ ông bà nội. Ngày ông bà mất, ba làm đúng theo nghi thức người có đạo để đưa tiễn ông bà. Trên tường giữa nhà treo ảnh Chúa chuộc tội và phía bên dưới là bức hình thánh tâm chúa Giê-su. Bao nhiêu lần thay đổi sửa chữa nhà, nhưng biểu tượng của Đức Chúa được đặt trang nghiêm không hề thay đổi. Có lần mấy ông bạn ba nói đưa tượng Chúa lên cao phía trên. Ba không đồng ý vì muốn Chúa ở gần di ảnh ông bà, để ông bà được ấm cúng bên Chúa.
Ba mẹ không vào đạo. Ba đứa con ba có đạo. Nhưng kể từ khi ông bà chết đi. Anh cả lấy vợ. Chị kế lấy chồng ngoại đạo. Riêng em những năm tháng bên bà, cùng theo bà đi lễ, em thuộc nhiều kinh và hiểu biết nhiều về giáo lý Chúa.
Em có đạo. Thế nhưng bồng bềnh đời sống cơm áo gạo tiền, rồi rượt đuổi danh lợi, những buổi bên giảng đường cùng các em sinh viên miệt mài, em quên ngày Chúa nhật, quên nhà thờ rồi dần dần quên Chúa. Hơn hai mươi năm nay, em không còn rẽ về con đường đến nhà thờ, ký ức thánh lễ, ký ức về bà đọng lại trong góc tim mà hiếm khi có lần mở lại xem.
Rồi cũng xong.
Ba bệnh, cả nhà đau buồn, má rủ rượi gầy xộp người. Ung thư gan, bệnh viện cho về, nhưng má thương ba, chưa muốn buông tay, nghe đâu có thầy hay má đều đưa ba đến. Ba sống có đạo đức nhưng ba cố chấp. Có lần má đưa ba vượt mấy trăm cây số để gặp bác sĩ giỏi, có thể kéo dài sự sống cho ba. Khi về nhà ba dứt quyết không uống thuốc vì cho rằng ông bác sĩ không có tâm khi cho thuốc lột hết nhãn hiệu, ba chỉ nói thế rồi im lặng, mặc cho má có nài nỉ nhưng ba không uống thuốc.
Mấy tuần trước khi chết, ba vẫn nghe thánh lễ, ba trung thành với việc nghe thánh lễ. Mấy người bạn già đến thăm thấy thế khuyên nhủ ba trở lại đạo. Nhưng ba quả là cố chấp!
Những người ở nhà thờ tới lui thăm viếng ba khi ba đang đau đớn trên giường bệnh. Rồi một ngày ba mơ màng thấy Đức Bà đến thăm ba. Trưa hôm ấy ma-sơ ghé thăm, quả là trùng hợp, nhìn ma-sơ trong bộ tu phục giống Đức Bà. Ma-sơ tâm sự đã ăn chay cầu nguyện trước khi đến thăm ba, mong cho ba được ơn quay trở về. Ba ứa nước mắt, ba gật đầu đồng ý. Đến khi chọn người đỡ đầu, ba chọn ông bạn thân, nhưng tên thánh thì ba nhất định chọn tên thánh Maria. Ba nói chính Đức Maria đã đỡ đầu cho cả cuộc đời ba. Thế là ba được rửa tội và nhận tên thánh Maria - Augustino.
Ba ngày trước khi chết trông ba có vẻ bình an thanh thản.
Hai mươi năm, thời gian quá dài, tôi quên đi nhiều thứ nhưng cái con hẻm ngoằn ngoèo dẫn vào nhà em tôi vẫn nhớ như in.
Đám tang, không có tiếng khóc rên rỉ não nề, em nói cả nhà làm tất cả những gì có thể để níu kéo ba. Nhưng ý Chúa vẫn nhiệm mầu, Chúa không muốn thế, Chúa muôn rước ba đi. Chúa đưa tay ra và ba đã quay mặt lại bám vào bàn tay nhân từ Chúa.
Em là giảng viên của một trường đại học, đồng nghiệp, bạn bè, sinh viên, rất đông, rất đông, thậm chí những bạn bè một thuở sinh viên xa lắc cũng quay về bên em chia sẻ nỗi đau, sự mất mát.
Một đám tang ấm cúng đậm đà tình thân, ngọt ngào những làn hương tỏa ra quyện vào lời kinh. Lâu, đã rất từ lâu trong căn nhà này lại được vang lên lời kinh. Má và các anh chị nghiêm trang trước bàn thờ Chúa, nhìn lên ảnh chuộc tội, rồi nhìn xuống bức ảnh trái tim Chúa bao lâu nay vẫn ở đó trông chừng linh hồn ba, chăm sóc gia đình. Di ảnh ba, đôi mắt sáng ngời, miệng như muốn cười.
Lần đầu tiên ba được đưa vào nhà thờ, cũng là lần cuối cùng. Má không khóc, em không khóc, các anh chị không khóc. Ai lại khóc vì một ơn ban rất lớn lao. Ba hết cố chấp, ba làm con Chúa, ông bà nơi thiên quốc ắt cũng mỉm cười.
Ba được đưa vào đất thánh. Lúc cha đọc lời kinh đưa tiễn cuối cùng, chiếc quan tài từ từ được đặt xuống lòng mộ, nhẹ nhàng, an lành. Nụ cười ba ở lại, mọi người thở ra hít vào một hơi như vừa tiễn ba về theo ông bà nội.
Sáng nay trong thánh lễ cha nói rồi, chúng ta phải vui mừng vì chết không phải là hết mà là được sống muôn đời. Niềm tin Kitô hữu không đặt dấu chấm hết nơi cái chết mà là sự phục sinh trong Đức Kitô. Một đời ba ẩn uất bao điều, nhưng cuối cùng ba vẫn được ơn quay về.
 Má nói: Xong xuôi má cũng xin được rửa tội, cả nhà ai cũng là con Chúa nên má cũng phải ở chung.
Chị ở lại vài ngày với má nhé, đọc kinh cho ba, rồi an ủi má, giúp má cách cầu nguyện cho ba.
Đôi mắt em xa xôi, nhìn vào khoảng không, như tìm kiếm cái gì đó đã đánh mất từ lâu, rồi bỗng đôi mắt ấy vụt sáng.
Tiếng hát vang vọng từ xa… “Con nay trở về, trở về cùng Chúa, Chúa ơi…”
Có tiếng ai đó gọi mời.

Ngày mai Lễ Tro, mùa chay thánh!

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét