Nhãn

Hiển thị các bài đăng có nhãn GÓC CHIA SẺ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn GÓC CHIA SẺ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 28 tháng 6, 2017

Giận Cá Chém Thớt

Bải giảng của Đức Cha Stêphanô Tri Bửu Thiên, trong thánh lễ tạ ơn ngày họp mặt Giới Hiền Mẫu & Gia Trưởng Giáo phận Cần Thơ lần thứ V: MÃI MÃI LÀ GIA ĐÌNH, ngày 16/6/2017 tại Trung Tâm Mục vụ Giáo phận Cần Thơ
-Nguồn Video: Mạnh Quyết Camera-

Chủ Nhật, 19 tháng 2, 2017

13 Lời khuyên của ĐGH Phanxicô Cho một hôn nhân vững bền

Trong Tông huấn Niềm Vui Yêu thương, Đức Phanxicô đưa ra các chỉ dẫn để đời sống vợ chồng được hạnh phúc và được bền lâu.
Trong Tông huấn Niềm Vui Yêu thương, Đức Phanxicô cảm nghiệm từ “Bài ca đức mến” của Thánh Phaolô trong thư thứ nhất gởi tín hữu Côrintô để đưa ra một vài lời khuyên nhằm củng cố hôn nhân với năm tháng được xây dựng trên một tình yêu chân thật.
“Tình yêu thì kiên nhẫn; tình yêu phục vụ; tình yêu không ghen tương, tình yêu không tự đắc; tình yêu không vênh vang, tình yêu không làm điều bất chính; không tìm tư lợi; không nóng giận; không nuôi hận thù; không mừng khi thấy sự gian ác, nhưng vui khi thấy điều chân thật; tình yêu chịu đựng tất cả, tha thứ tất cả; hy vọng tất cả; tin tưởng tất cả”. (1 Co 13:4-7)
Đức Phanxicô viết: “Thật hữu ích khi làm rõ ý nghĩa của bản văn này để áp dụng cụ thể cho mỗi gia đình.”
1. Tình yêu là kiên nhẫn
Theo Đức Phanxicô: “Có kiên nhẫn không phải là để cho mình luôn bị đối xử xấu, cũng không chấp nhận để bị ức hiếp thể xác, cũng không để người kia xem mình như đồ vật. Tình yêu luôn mang một ý nghĩa trắc ẩn sâu đậm, chấp nhận người kia như một phần của thế giới này, dù khi họ phản ứng một cách ngoài ý muốn của mình. Vấn đề xảy ra khi chúng ta đòi hỏi các quan hệ phải lý tưởng, hoặc người kia phải hoàn hảo, hoặc chúng ta đặt mình là trung tâm vũ trụ, muốn ý của mình phải được tuân theo. Khi đó chúng ta không còn kiên nhẫn, chúng ta hung hăng phản ứng lại.”
2. Tình yêu là phục vụ
Đức Phanxicô nhấn mạnh, qua thư của mình, Thánh Phaolô: “Muốn nói đến tình yêu không phải chỉ là cảm nhận tình cảm, nhưng phải hiểu động từ ‘yêu’ theo nghĩa của tiếng hêbrơ là ‘làm điều tốt’”.
“Giống như Thánh I-Nhã đã nói ‘tình yêu phải ở trong hành động nhiều hơn là trong lời nói’. Như thế tình yêu cho thấy tất cả sự phong phú của nó và cho chúng ta trải nghiệm được hạnh phúc là khi cho. Cao thượng là cho nhưng không, trọn vẹn, không cân đo, để có được niềm vui tinh tuyền khi cho và khi phục vụ.”

3. Tình yêu không ghen tương
Đức Phanxicô nói với chúng ta: “Trong tình yêu, không thể nào nghĩ mình khổ khi thấy người khác được tốt (x. Cv 7: 9; 17: 5). Ham muốn là nỗi buồn vì người khác được tốt, chứng tỏ mình không quan tâm đến hạnh phúc của người khác, vì mình chỉ nghĩ đến lợi ích của mình.”
“Tình yêu đích thực là mừng với thành công của người khác, không cảm thấy như mình bị đe dọa, tình yêu giải thoát khỏi sự cay đắng vì ham muốn. Tình yêu chấp nhận mỗi người có ơn khác nhau và con đường khác nhau trong cuộc sống.”

4. Tình yêu không vênh vang, không kiêu ngạo
Đức Phanxicô lưu ý: “Ai yêu thì không những họ tránh nói về mình, nhưng họ tập trung nói về người khác, họ biết đặt mình đúng chỗ không tự cho mình là trọng tâm. Có một số người cho mình cao trọng hơn người khác vì họ nghĩ mình có học hơn, họ đòi hỏi và kiểm soát người kia; nhưng thật ra, cái làm chúng ta cao trọng, đó là thông cảm, che chở, bảo bọc người yếu và chính đó mới là những điều làm chúng ta cao trọng.”
5. Tình yêu không làm điều bất chính
Đức Phanxicô giải thích: “Yêu nhưng cũng là người đáng yêu, có nghĩa là tình yêu không thô bạo, không phản ứng một cách bất lịch sự, không gay gắt trong các quan hệ. Lời nói, cử chỉ, phong cách phải dễ chịu chứ không thô tháp cứng ngắt. Tình yêu là không muốn làm người khác khổ.”
6. Tình yêu không tìm tư lợi
Đức Phanxicô nhắc lại: “Ngược với lối suy nghĩ bình thường, yêu người khác thì trước hết phải yêu chính mình. Bài ca đức mến của Thánh Phaolô khẳng định tình yêu là không tìm tư lợi, không ích kỷ. Không đặt ưu tiên là yêu chính mình, nhưng cao thượng hơn là hiến mình cho người khác.”
7. Tình yêu không giận dữ
Trong Tông huấn Niềm Vui Yêu thương, Đức Phanxicô cảnh báo chống sự: “Bực mình được che đậy, làm cho mình khi nào cũng ở trong thế phòng vệ trước người khác, xem họ là kẻ thù khó chịu cần phải tránh.” Ngài nói: “Phúc Âm nhắc chúng ta nhìn cái đà trong mắt mình (Mt 7: 5). Nếu chúng ta cần phải chiến đấu chống sự dữ thì chúng ta cứ chiến đấu, nhưng phải luôn nói “không” với bạo lực trong lòng mình.”
8. Tình yêu không hận thù
Đức Phanxicô khuyên: “Đừng để những tình cảm xấu thâm nhập vào trong lòng, nhưng phải trau dồi đức tính tha thứ, tha thứ xây dựng một thái độ tích cực, tìm cách hiểu sự yếu đuối của người khác, tìm lý do để biện minh cho người khác. Chỉ có một tinh thần hy sinh cao cả mới cứu và hoàn thiện được sự giao tiếp trong gia đình. Nó đòi hỏi một tấm lòng rộng lượng và nhanh chóng thấu hiểu, bao dung, tha thứ, giải hòa.”
9. Tình yêu là vui với cái vui của người khác
Đức Phanxicô nói: “Khi một người yêu, họ có thể làm điều tốt cho người khác, họ vui với cái vui của người khác, đó là cách họ làm vinh danh Chúa, vì ‘ai vui vẻ dâng hiến, thì được Thiên Chúa yêu thương” (2 Co 9: 7).
“Gia đình phải là nơi mà khi có người làm một chuyện gì tốt trong đời, họ biết gia đình sẽ mừng với họ.”

10. Tình yêu chịu đựng tất cả
Đức Phanxicô giải thích: “Tình yêu là chận lại phê phán, là kềm lại không nói lời lên án gay gắt, khắt khe: ‘Anh em đừng lên án, thì sẽ không bị Thiên Chúa lên án’ (Lc 6: 37)”.
Các cặp vợ chồng thương nhau, họ nói tốt cho nhau, họ nói đến khía cạnh tốt của người kia hơn là các yếu đuối và lỗi lầm. Dù sao họ giữ thinh lặng để không làm xấu đi hình ảnh của người kia. Tuy nhiên, đây không phải chỉ là các hành động bên ngoài nhưng nó phải đến từ một thái độ bên trong.

11. Tình yêu tin tưởng tất cả
Đức Phanxicô giải thích: “Đây không phải chỉ là không nghi ngờ người kia nói dối hay lừa mình. Không cần thiết phải kiểm soát người kia, phải theo sát người kia từng bước kẻo họ lọt khỏi mắt mình. Tình yêu là tin tưởng, là giữ tự do, là không kiểm soát, không chiếm giữ, không thống trị.”
12. Tình yêu là hy vọng tất cả
Đức Phanxicô viết: “Đó là hy vọng của người biết người kia có thể thay đổi. Điều này không có nghĩa là tất cả sẽ thay đổi trong đời sống này. Đó là chấp nhận có một vài chuyện không như mình mong muốn, nhưng có thể Chúa viết thẳng với các đường cong và biết rút tỉa một vài điều tốt trong cái xấu mà mình không thể nào khắc phục được trên quả đất này.”
13. Tình yêu bất chấp tất cả
Đức Phanxicô nhấn mạnh: “Sự chịu đựng này không phải là chỉ khoan dung một số việc trái ý, nhưng là một cái gì cao rộng hơn: một chịu đựng năng động và thường xuyên, cố gắng vượt lên thử thách.”
“Tình yêu không để hận thù, khinh ghét, muốn làm điều xấu, muốn trả thù chế ngự. Lý tưởng trong tinh thần kitô và đặc biệt trong gia đình, tình yêu bất chấp tất cả.”

Giuse Nguyễn Tùng Lâm chuyển dịch
phanxico.vn 04.12.2016

Thứ Tư, 23 tháng 11, 2016

Bạn thân mến, chuyện kể rằng: Có một người thanh niên than thở với Chúa sao Chúa để thánh giá đời anh nặng nề quá. Chúa cho anh chọn lại thánh giá đời mình. Ngài dẫn anh vào một căn phòng có hàng triệu cây thánh giá. Anh được quyền lựa chọn. Sau một hồi nhìn ngắm, cân nhắc, anh cũng đã chọn cho mình cây thánh giá rất nhẹ. Chúa nói với anh rằng: “Con à, đó là cây thánh giá mà con đã mang từ hồi xưa tới giờ đó. Và đó cũng là cây thánh giá nhẹ nhất mà Ta đã chọn cho đời con”. Anh ta mới bắt đầu sám hối và cảm tạ tình thương của Chúa đã dành cho đời mình.
Ước gì, chúng ta cũng biết sám hối và cất lên lời cảm tạ Chúa Giêsu mỗi lần cúi mình và nhìn lên thánh giá Chúa Giêsu. Ước gì thánh giá Chúa Giêsu đọng lại nơi tận sâu thẳm tâm hồn chúng ta những cảm thức đức tin về tình Chúa và tình người.


Thứ Hai, 21 tháng 11, 2016

Niềm hy vọng tràn đầy hân hoan, khi nhận ra giữa dòng đời đang chảy, giữa cuộc đời đang trôi, Thiên Chúa luôn hiện diện, luôn ở cùng để dẫn dắt chúng ta trên nẻo đường về quê trời. Đó chính là Tin mừng của Đức Kitô mà anh em được mời gọi để sống và loan báo bằng cả cuộc đời. Lời loan báo hữu hiệu nhất là chính cuộc sống tràn đầy yêu thương, niềm vui và hy vọng của anh em.


Thứ Bảy, 19 tháng 11, 2016

Thánh Gregory viết: “Kinh Thánh là một bức thư tình được Thiên Chúa sai đến với dân Ngài trong đó chúng ta có thể cảm nhận được trái tim của Thiên Chúa.
Lạy chúa, xin cho chúng con biết dùng thời giờ để đọc và lắng nghe Lời Chúa mỗi ngày trong đời sống chúng ta. Và Thánh Giêrônimô nói: “Thiếu hiểu biết về Kinh Thánh là không biết Chúa Kitô.“. Và xin Chúa cho chúng con biết dùng Lời Chúa để chữa lành bệnh tật thể xác và tâm hồn của chúng con, nhờ đó, giúp chúng con đối phó với những khó khăn và thử thách trong cuộc sống hằng ngày, vì “Lời Chúa là ngọn đèn soi cho con bước, là ánh sáng chỉ đường con đi.” Amen.

Thứ Năm, 17 tháng 11, 2016

Ước gì chúng ta thấy được sự vội vàng chóng qua của cuộc sống giữa một xã hội bon chen, ồn ào này, để biết dừng lại để cảm nhận sự yêu thương của con người. Và ước gì những rung cảm, cũng như những nhói đau của con tim cũng làm cho chúng ta hiểu: sống trong đời sống cần có một tấm lòng, và sống gần nhau thân mới thẳng.
-lời nguyện Người làm vườn-

Thứ Năm, 3 tháng 11, 2016

Nguyện cầu


Bâng khuâng tháng Mười Một
Tha thiết quyện khói hương
Chạnh nhớ người đã khuất
Vời vợi niềm nhớ thương
Khởi đầu và kết thúc
Một tất yếu nhiệm mầu
Khổ đau và hạnh phúc
Xin nguyện cầu cho nhau
-NNT - TTT-

Thứ Năm, 13 tháng 10, 2016

Diễn Nguyện Mân Côi 2016

Mẹ ơi, Giáo xứ chúng con xin cùng nhau hiệp ý cầu nguyện theo lời Đức Thánh Cha dâng lên Mẹ. Xin Mẹ thương nghe đến chúng con. Xin ban bình an cho giáo xứ chúng con và tất cả giáo xứ nơi nơi luôn là con cái của Mẹ.

Lạy Đức Mẹ Đồng Trinh Fatima
Trong tâm tình tạ ơn tình mẫu tử của Đức Mẹ, Mẹ đã nối kết tiếng nói của chúng con với tiếng nói của tất cả mọi thế hệ, chúng con xin dâng lên lời kính mừng Mẹ.
Nơi Mẹ, chúng con xin dâng mừng tất cả các tuyệt tác của Thiên Chúa, Đấng luôn dủ lòng thương xót xuống cho nhân loại, một nhân loại bị đau khổ, bị tổn thương vì tội lỗi, để chữa lành và để cứu nhân loại.
Hôm nay trước bức tượng thân yêu của Mẹ, với tâm tình phó thác, chúng con xin tận hiến lòng mình cho Mẹ.
Chúng con đoan tin, mỗi chúng con đến quý báu dưới mắt Mẹ và không gì trong lòng chúng con mà Mẹ không biết.
Chúng con xúc động trước ánh mắt dịu hiền của Mẹ, trước nụ cười an ủi của Mẹ.
Xin Mẹ gìn giữ đời sống chúng con trong tay Mẹ;
Xin Mẹ chúc lành và củng cố tất cả mọi ước muốn tốt đẹp;
Xin Mẹ thổi bừng lên và nuôi dưỡng đức tin chúng con;
Nâng đỡ và soi sáng hy vọng;
Khơi dậy và lay động đức ái;
Hướng dẫn tất cả chúng con trên con đường thánh thiện.
Xin Mẹ dạy cho chúng con có tình yêu hàng đầu
Đối với những người nhỏ bé và nghèo khổ,
Những người sống bên lề và những người đau khổ,
Những người tội lỗi và những người đi lạc trong chính tâm hồn của mình:

Xin kết hiệp tất cả chúng con dưới sự bảo trợ của Đức Mẹ và đặt tất cả chúng con vào lòng Con Yêu Quý của Mẹ, Chúa Giêsu, Chúa của chúng con. Amen.


-trích lời Cầu nguyện Đức Thánh Cha Phanxicô-





-MVTT  Gx Tân Thạnh-

Thứ Tư, 12 tháng 10, 2016

Diễn nguyện

"Kính mừng Maria đầy ơn phúc",
Đó là câu đầu tiên trong Kinh Kính Mừng chúng ta vẫn thường xuyên đọc nhất là trong tháng Mười. Nhưng nguồn gốc của lời Kinh này phát xuất từ miệng sứ thần Gabriel khi chào kính Đức Maria lúc truyền tin (Lc1,28). Đức Maria là Đấng đầy ơn phúc như lời sứ thần nói, vì có Thiên Chúa ở cùng. Phúc của Mẹ thật cao với khôn sánh, lời bà Ê-li-sa-bet xác nhận: " Em thật có phúc hơn mọi người nữ, vì Đấng em cưu mang thật diễm phúc". Ai có Thiên Chúa ở cùng, người ấy được đầy ơn phúc. Đức Maria là người diễm phúc không chỉ Mẹ có Thiên Chúa ở cùng, mà Mẹ còn cưu mang Thiên Chúa ngay trong lòng mình nữa.
Những lời của sứ thần Gabriel và của bà Ê-li-sa-bet trên đây đã được Giáo hội dùng để chúc tụng ngợi khen Đức Maria, Mẹ Thiên Chúa và là Mẹ chúng ta. Đồng thời Giáo hội thêm vào đó lời cầu khẩn Mẹ thương nâng đỡ phù trì "Thánh Maria ĐứcMẹ Chúa Trời... và trong giờ lâm tử".
Phụng vụ mừng lễ Mẹ Mân Côi hôm nay, dựa trên trang Tin Mừng (Lc 1,26-38) lại dìu ta về với "Đức Maria đầy ơn phúc". Mẹ có phúc trước hết là vì Mẹ có Thiên Chúa ở cùng, và Con lòng Mẹ gồm phúc lạ. Thế nên Giáo hội không ngớt lời lặp đi lặp lại danh xưng hạnh phúc này: "Kính mừng Maria đầy ơn phúc" để tôn vinh Mẹ Maria. Đức Maria là người hạnh phúc vì Mẹ đã đón nhận hồng phúc, được tuyển chọn để cưu mang, sinh hạ, nuôi dưỡng và làm Mẹ Đấng Cứu Thế, là Mẹ Thiên Chúa. Nếu yêu và được yêu là những điều hạnh phúc nhất trong đời, thì Đức Maria cũng rất hạnh phúc khi được Thiên Chúa yêu thương tuyển chọn và chính Mẹ cũng biết dành trọn vẹn tình yêu thương của mình cho Thiên Chúa.
Mẹ được đầy ơn phúc, Mẹ cũng muốn cho con cái mình hạnh phúc "Mẹ nào mẹ chẳng thương con". Nên khi con cái lầm đường lạc lối, sa lầy trong tội, Mẹ đã mở rộng vòng tay, dẫn lối chỉ đường cho con người đạt tới hạnh phúc với lời nhắn nhủ: "Hãy ăn năn đền tội, hãy năng lần hạt Mân Côi". Làm theo lời dặn dò của Mẹ, Hội Thánh đã thoát nhiều cơn giông tố hiểm nguy xác hồn, phá tan được bao bè rối, mang lại bình an trong tâm hồn.
Lm Antôn Nguyễn văn Độ

Thứ Hai, 10 tháng 10, 2016

Hành hương



Dẫn nhập


Nhờ toàn cầu hóa và sự tiến bộ trong khoa học kỹ thuật, các quốc gia và con người ngày nay đã xích lại gần nhau hơn. Những rào cản về khoảng cách địa dư, ngôn ngữ, văn hóa dần được thu hẹp và xóa bỏ. Nhờ đó, con người có thể dễ dàng “xuất hành” tham quan nhiều địa điểm du lịch trong cũng như ngoài nước trong thời gian rất ngắn. Nhờ các tour du lịch mà phạm vi hiểu biết thực tế của con người ngày được mở rộng chứ không chỉ gói gọn trong một khu vực, một quốc gia. Một phân khúc của nghành công nghiệp không khói là loại hình du lịch tâm linh. Bài viết ngắn dưới đây, xin nêu lên một số vấn đề xoay quanh vấn đề du lịch tâm linh của người Kitô hữu.


1- Từ ngữ


Du lịch tâm linh - hành hương (pilgrimage- tiếng Anh, pèlerinage- tiếng Pháp) - là một từ được Việt hóa từ chữ “pelegrin” trong phương ngữ Provençal, có nguồn gốc từ chữ peregrinus trong tiếng Latin có nghĩa là nước ngoài, hải ngoại, được thành lập từ tiền tố per: xuyên qua và ager vùng đất, cánh đồng. Hành hương là hành trình của cá nhân hay cộng đoàn Kitô hữu về một nơi thánh ở cách xa một khoảng cách nào đó hay một nơi đã được thánh hiến. Các cuộc hành hương có căn bản và mục tiêu là yếu tố tâm linh và tôn giáo. Quả vậy, ngày nay với nhiều áp lực trong cuộc sống hàng ngày cũng như trong công việc, con người tìm đến hành hương như là giải pháp xả stress và thỏa mãn nhu cầu tâm linh. Hành hương là sự kết hợp giữa tôn giáo và nhu cầu hiểu biết, tham quan, học hỏi thêm về con người và vùng đất nơi mình đến.


2- Mục đích


Ngay từ thời thượng trung cổ, người Kitô hữu có quan niệm những chuyến đi như thế là sự biểu lộ của sự hy vọng về một quê trời đích thực. Theo các sử gia công giáo thì vào Thế kỷ thứ 4 khi Constantinus I ban hành "Sắc lệnh Milanô" năm 313 bãi bỏ các hình phạt bách hại dã man Kitô hữu trên toàn đế quốc và công nhận Kitô giáo là quốc giáo, việc hành hương được “nở rộ”. Người Kitô hữu thường hành hương đến Giêrusalem viếng các nơi thánh và đến Rôma viếng mộ thánh Phêrô và thánh Phaolô (ad limina apostolorum ), mà ngày nay các Giám mục vẫn giữ truyền thống này; đi viếng các hầm mộ và các vương cung thánh đường. Cũng vậy, việc hành hương mộ Thánh Giacôbê ở Compostella (nước Tây Ban Nha) được tổ chức rất thường xuyên giữa thế kỷ IX và XVI và còn mãi đến nay. Các Kitô hữu ở Việt nam cũng tổ chức các cuộc hành hương đến Đức mẹ La Vang, Trà Kiệu, Tà Pao, Bãi Dâu, Hòn Chông, cha Diệp như là phương thế giúp nuôi dưỡng, củng cố và làm phong phú đời sống đạo.






Ban đầu, khách hành hương xem mục đích của những cuộc hành hương nhằm ăn năn đền bù những tội đặc biệt nặng. Vì thế, khi đi hành hương họ thường đi bộ để đền bù tội lỗi vì họ tin rằng nhờ “công nghiệp” của những hy sinh hãm mình ấy họ sẽ lập được đại công trước mặt Chúa, xóa bỏ tội lỗi, trở nên công chính và được hưởng phúc thiên đàng (x.Youcat, số 276); nhưng ngày nay thì quan niệm lệch lạc này dần được “thanh tẩy” khi các Kitô hữu đã ý thức được ý nghĩa đích thực của việc hành hương là giúp cho họ kiếm tìm được sự bình an trong tâm hồn và có thể lấy được sức mạnh từ những nơi thánh. Ngoài ra, những chuyến hành hương ấy giúp họ củng cố lòng đạo đức; tìm được sự nâng đỡ tinh thần hoặc có thể là bước ngoặt giúp thay đổi cuộc sống vì được gặp Chúa, hiện diện trước Ngài, tôn kính thờ lạy và mở tấm lòng ra với Chúa để được biến đổi…






3- Người Việt Nam và hành hương


Cách chung người Việt sống nặng về tình cảm nên có những cảm thức tâm tình rất đặc biệt với các hoạt động tâm linh. Ngay từ khi đạo Chúa được các thừa sai truyền đến nước Việt, nắm được tâm lý thích lễ hội và ca hát của người Việt, nên các thừa sai và những mục tử bản xứ cũng có những cách thích nghi để truyền tải giáo lý, đức tin phù hợp với tâm tính và văn hóa Việt; sáng tác những bài giáo lý, kinh thường đọc theo cung giọng của các bài hát bình dân, truyền thống, những lễ hội. Đây là cách thích nghi và hội nhập văn hóa rất tốt và rất sâu. Đó là những hình thức của lòng đạo đức bình dân, đặc biệt người Việt rất “nhiệt tình” tổ chức các cuộc hành hương về các trung tâm kính Đức Mẹ, các vị thánh, hay cả ở đất thánh tại Israel.






Thật vậy, cuộc sống thường nhật với những bon chen, vội vã khiến con người cảm thấy nặng nề, nhiều người đã đến với hành hương như một phương thế thoát ra những bó buộc ấy, để tìm về với chính mình, nhìn lại bản thân và kết nối với Thiên Chúa và họ đã tìm được sự bình an sâu lắng trong tâm hồn. Tuy nhiên, bên cạnh những điều tốt đẹp lãnh nhận từ những cuộc hành hương ấy, nhiều người Kitô hữu có những ngộ nhận về việc hành hương.






Người Kitô hữu có thể rơi vào những lệch lạc mà không ý thức được như: mê tín, thể hiện niềm tin cách thái quá, có phần lệch lạc như vuốt ảnh tượng Chúa, các thánh và thoa lên chỗ đau cần chữa trị trên cơ thể, nên không lạ gì khi các bức tượng ở các trung tâm hành hương hay bị “tróc nước sơn”; hay phàm tục hóa, thương mại hóa các cuộc hành (đứng ra tổ chức thành các nhóm, để thu lợi mà không nhắm đến ý nghĩa đích thực của hành hương). Hơn thế nữa, nhiều người còn mang tâm lý “trả giá, thử nghiệm”- đi thử xem sao nếu xin được ơn thì đi tiếp, nếu không thì thôi! Hay bị tác động bởi tâm lý đám đông theo kiểu “Tấp tễnh người đi tớ cũng đi (Trần Tế Xương, Đi Thi). Những lệch lạc đó làm mất đi ý nghĩa thánh thiêng và tôn giáo; mang tính hình thức giả tạo chứ không đi vào ý nghĩa đích thực. Thế nên, cần xét lại xem đâu là động lực chính cho cuộc hành hương của chúng ta. Động lực tình yêu hay lợi nhuận? Làm phong phú đời sống thiêng liêng qua những cảm nhận có được từ hành hương hay nhu cầu du lịch đơn thuần? Để điều chỉnh cần phải thanh luyện để có một nếp suy nghĩ mới, nếp sống mới, nhờ đó thực sự gặp gỡ được chính Đức Kitô qua những lần hành hương và không chỉ dừng lại ở đó, nhưng phải để cho tinh thần của cuộc gặp gỡ và cảm nghiệm ấy kéo dài trong cuộc sống thường nhật.






Ngoài ra, không ít Kitô hữu “quên” mất điều quan trọng này: mỗi người Kitô hữu và toàn thể Hội Thánh cũng đang là những người đang lữ hành tiến về thành Giêrusalem trên trời; một cuộc hành hương tối hậu về vương quốc trường cửu của Thiên Chúa. Quả vậy, không ai được thờ ơ với cuộc hành hương này vì hiện nay chúng ta là khách lữ hành đang trên đường tiến về quê hương đích thực trên trời. Vì vậy, cần phải điều chỉnh và thanh luyện những ngộ nhận này để hướng người Kitô hữu đến việc trưởng thành hơn trong việc hiểu và sống đức tin (x. Thánh Giáo hoàng Gio-an Phao-lô II, Tông huấn Catechesis Tradendae, số 54)






4- Những điều chỉnh


Theo người viết, trước hết cần xác tín chính Chúa Giêsu cùng đích duy nhất mà con người phải hành hương và vẫn khuyến khích các cuộc hành hương tôn giáo. Thật ra, cũng có nhiều ý kiến muốn “tẩy chay” việc hành hương tôn giáo, tâm linh. Những người ủng hộ chủ trương này lý giải rằng: Ở đâu mà chẳng có Chúa, Chúa ở khắp mọi nơi mà. Quan điểm này chưa hoàn toàn xác đáng và thuyết phục. Những nơi gắn liền với những sự kiện trong Kinh Thánh, hay những cuộc “hiện ra” được nhìn nhận sẽ là những nơi dễ dàng khơi lên trong lòng những khách hành hương những tâm tình tôn giáo và lòng đạo đức cách mãnh liệt. Ông bà ta có câu: trăm nghe không bằng một thấy mà! Nhưng điều quan trọng là cần phải kết hợp việc hành hương tâm linh và hướng đến đi vào chiều sâu linh thánh để có được những cảm thức đức tin tốt hơn và ý thức đúng đắn về cuộc lữ hành tiến về thiên quốc. Đó chính là động lực thúc đẩy mạnh mẽ cho bước chân chúng ta dù cuộc lữ hành tối hậu đầy những gian lao và thách thức phải vượt qua. Tại sao? Xin thưa, nhờ sự kết hợp này sẽ giúp chúng ta có những tâm tình, thái độ đúng đắn hơn vì theo cách nói triết học thì có hình thức sẽ dễ đi vào nội dung hơn. Qua những cuộc hành hương theo kiểu tâm linh người tín hữu sẽ có cơ hội nhận ra rằng không phải những cuộc hành hương ấy là cùng đích, nhưng chỉ là phương tiện giúp chúng ta thờ phượng Chúa cách chân thật, là theo chân Đức Kitô, Đấng“là đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến được với Chúa Cha mà không qua Thầy” (Ga 14, 6).






Kết luận


Qua Bí tích Rửa tội, đời sống Kitô hữu được tháp nhập vào Hội Thánh, Thân thể mầu nhiệm của Chúa Kitô và được mời gọi bước theo Đức Kitô trên hành trình tiến về Giêrusalem trên trời. Một thái độ đúng đắn về những cuộc hành hương tôn giáo về những trung tâm hành hương sẽ giúp người Kitô hữu sống và diễn tả niềm tin cách phong phú để từ đó biết kết hợp tâm tình, cảm thức từ những chuyến hành hương, hầu có thể đón nhận dồi dào ơn sủng Chúa ban, dám can đảm từ bỏ con người cũ để Chúa biến đổi trở nên nhạy bén nhận ra thánh ý Chúa và thi hành. Hành hương là một cách thế sống những giá trị thiêng thánh ngay ở đời này, để hướng đến những thực tại trời cao. Đó chẳng phải là bàn đạp và điểm tựa vững chắc cho cuộc lữ hành về quê trời vĩnh cửu sao?


-Felicitas-
Hành hương Đức Mẹ Trà Kiệu. Xin Mẹ thương và ban ơn bình an cho chúng con. Amen

Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2016

Linh mục – người của Chúa khi đến với các cộng đoàn, các ngài cũng noi theo gương Thầy Giê-su yêu thương và dấn mình vì đoàn chiên nên “Nơi nào qua, lòng lại chẳng yêu thương?” ( Chế Lan Viên). Đặc biệt, cộng đoàn nơi các ngài dấn thân phục vụ đã và đang triển nở xanh tươi nhờ các ngài dày công vun tưới, thì làm sao cha con có thể không bịn rịn nhớ nhung khi phải chia lìa, vì “Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất đã hóa tâm hồn” (Chế Lan Viên). Tuy nhiên, vườn hoa Giáo hội của Chúa thật rộng lớn và còn nhiều khóm hoa đang khô héo vì thiếu nước, nên cần người tưới hoa đến gấp để chăm sóc và vun tưới cho vườn hoa mỗi ngày thêm triển nở.
 
Trong vườn hoa muôn sắc màu cũng có những loài hoa rất khó chăm sóc, nên việc vun tưới cho hoa cũng cả là một nghệ thuật! Những cây hoa được tưới nhiều nước quá cũng dễ bị úng nước thối gốc mà chết, trái lại những cây chỉ được tưới ít nước cũng sẽ khô cằn và còi cọc….Như vậy, việc chăm sóc vườn hoa thật khó nên người tưới hoa luôn phải linh hoạt theo từng “khóm hoa” để tưới nước. Vườn hoa Giáo hội thật phong phú: Có những khóm hoa đã và đang triển nở tốt tươi, nhưng cũng còn nhiều khóm hoa khác đang khát từng giọt nước ơn cứu độ tưới xuống, nên người tưới nước luôn phải di chuyển để tưới đủ nước cho vườn hoa bao la này. Như vậy, cuộc đời linh mục quả là những chuyến đi, vì các ngài chẳng khác gì những người vun tưới cho vườn hoa Giáo hội của Chúa mỗi ngày thêm tươi đẹp, nên các ngài luôn cần “di chuyển” để tưới cho những “khóm hoa” đang khô héo xanh tươi trở lại.
 
Linh mục – người đại diện Chúa ở trần gian nắm giữ các phương tiện cứu độ nên các ngài luôn hăng say và chuyên tâm đem ơn cứu độ đến cho tất cả những ai chưa nhận biết Chúa. Các ngài chính là “Những ngọn hải đăng” được Thiên Chúa thắp trên gian trần. Ước mong sao chúng ta có thể thấu hiểu và cảm thông với các ngài qua việc cùng hát lên bài: Đuốc Sáng Tâm Linh để tỏ lòng tri ân các ngài.
-Nhựa Sống-


Thứ Hai, 3 tháng 10, 2016

Lời khấn khó nghèo

Đối với những ai đã dâng mình cho Chúa, nhất là trong đời sống tu trì, “khó nghèo” là hai chữ rất quen thuộc. Đã đi tu là phải sống tinh thần khó nghèo, điều này đâu có lạ. Tuy vậy, xã hội ngày càng phát triển và chủ nghĩa thế tục ít nhiều len lỏi vào các cộng đoàn tu trì, thiết nghĩ các lời khuyên Tin Mừng vẫn là những đề tài mang tính thời sự, và phải luôn được đặt ra nhằm giúp người tu sĩ tìm lại căn tính đích thực của đời tu là theo Chúa Kitô trong việc tuân giữ các lời khuyên Phúc Âm.

Khó nghèo – Một thách đố của đời tu
Thông thường người ta dễ nói về cái nghèo, nhưng để cảm nghiệm được cái nghèo thực sự như thế nào thì không dễ. Hơn nữa, ý nghĩa của sự khó nghèo cũng thay đổi tùy môi trường văn hóa, dân tộc, và điều kiện xã hội. Như những lời khấn khác, lời khấn khó nghèo là phương tiện cung cấp cho ta sự tự do để làm việc tông đồ. Nó phải hướng tới Chân Lý, tức Tình Yêu.

Xã hội phát triển kéo theo nền kinh tế cũng được nâng cao, chất lượng cuộc sống của mọi người vì thế cũng được nâng lên. Đời sống tu trì ngày nay, trong đà phát triển của xã hội, cũng được cải thiện. Các tu sĩ được Nhà Dòng và các Bề trên cung cấp đầy đủ những phương tiện phục vụ cho các nhu cầu cá nhân, từ việc ăn uống cho đến các sinh hoạt của đời tu.

Tuy vậy, với đà phát triển của xã hội, chủ nghĩa hưởng thụ, chủ nghĩa vật chất, sự thèm khát chiếm hữu đã và đang tìm cách len lỏi vào đời sống tu sĩ. Nếu không cẩn thận, các tu sĩ sẽ quên mất lời khấn khó nghèo và dễ cổ xúy cho sự giàu có với khẩu hiệu “phương tiện phục vụ cho sứ vụ”, và vì thế, họ phải mua sắm các thiết bị hiện đại và giá trị vượt mức cần thiết; hay“ăn uống không đủ chất thì không có sức khỏe học hành”, thế nên, ngoài các bữa ăn của Nhà Dòng thì căn phòng riêng trở thành những “siêu thị di động” với đủ loại thực phẩm và đồ ăn khác.

Xã hội càng phát triển, nhu cầu tâm linh của người dân cũng tăng lên, hệ quả là các tu sĩ sẽ có nhiều việc phải làm: nào là đồng hành, nào là tư vấn, nào là gặp gỡ… Những lần gặp mặt như thế làm nảy sinh nhu cầu như phải ăn mặc thế nào để “y phục xứng kỳ đức”, và theo đó, quần áo ngày càng phải tươm tất, phải hợp thời, phải model, phải mới, phải… Đó là chưa kể đến vô vàn những cám dỗ về đức khó nghèo tự nguyện khác.
Cám dỗ của việc sở hữu nhiều, giàu có nhiều luôn rình rập người tu sĩ. Vì thế, họ phải cố gắng giảm bớt những chi tiêu không cần thiết, biết sống thanh đạm và tự đặt cho mình bổn phận kìm hãm những ước muốn hưởng thụ, lúc đó người tu sĩ mới sống được những giá trị đích thực của đời tu.

Khó nghèo – Giá trị của đời sống tu trì
Như đã nói ở trên, căn tính của đời tu là sống trọn vẹn và triệt để Tin Mừng hay nói cách khác là theo sát Đức Kitô để: “bằng cách tự nguyện sống khó nghèo, chúng ta san sẻ sự khó nghèo của Đức Kitô, Đấng tuy giàu có nhưng đã trở nên nghèo khó vì chúng ta” (x. 2 Cr 8,9).

Theo sát Đức Kitô qua sự khó nghèo, người tu sĩ được tự do, không lệ thuộc vào của cải vật chất để luôn trong tư thế sẵn sàng cho không những gì được lãnh nhận nhưng không. Bởi vì, kho tàng của chúng ta là sự công chính của nước Thiên Chúa với niềm tín thác sống động vào Ngài. Đó là sự giải thoát khỏi tình trạng nô lệ, và hơn nữa khỏi tình trạng lo lắng về của cải trần thế, để phục vụ Thiên Chúa cách mau mắn hơn, nói về Chúa cách quả cảm hơn. (x. SHC 31, 2).

Đang khi Giáo hội lên tiếng về thái độ ngày càng dửng dưng với người nghèo của con người thời đại ngày nay, thì tinh thần nghèo khó của người tu sĩ dễ dàng đến gần với những anh chị em kém may mắn này. Sống nghèo khó giúp mỗi người chúng ta dám đến gần, chia sẻ, giúp đỡ và cảm thông với họ.

Sau cùng, khi sống tinh thần nghèo khó, chúng ta chắc chắn nhận được phần thưởng vĩnh cửu, vì Chúa đã nói: “phúc thay ai có tinh thần nghèo khó vì Nước Trời là của họ” (Mt 5,3).

Tóm lại, ngày nay có nhiều người thắc mắc tự hỏi: đời tận hiến có ý nghĩa gì? Tại sao lại chọn đời sống đó? Tại sao phải làm những chuyện ngược lại với xu hướng thời đại khi phải tuân giữ lời khuyên Tin Mừng? Những câu hỏi đó ngày càng được đặt ra cách thường xuyên và hơn bao giờ hết trong xã hội chúng ta, một xã hội bị ảnh hưởng của nền văn hoá thực dụng, chỉ muốn đánh giá tầm quan trọng của sự vật và cả con người trong mức độ tức thời.

Xã hội thực dụng là thế; còn các tu sĩ một khi nhất quyết bước theo Chúa sẽ phải phấn đấu không ngừng, chết đi mỗi ngày cho “cái tôi” của mình và làm chứng cho thế giới về một Đức Kitô khó nghèo. Cầu chúc mỗi anh em khi sống lời khấn khó nghèo luôn tìm được niềm vui, sự tự do và bình an trong Chúa và thánh Đaminh.
 T.D. - Học Viện Đa Minh-


Thứ Hai, 26 tháng 9, 2016

12 Hoa Quả Của Chúa Thánh Thần

Lạy Chúa Thánh Thần, Tình yêu hằng hữu của Chúa Cha và Chúa Con, xin đoái thương ban cho con:
Hoa quả Bác ái giúp con kết hợp với Chúa qua tình yêu.
Hoa quả Hoan lạc đổ đầy trên con niềm an ủi chí thánh.
Hoa quả Bình an nẩy sinh trong con một tâm hồn yên tịnh.
Hoa quả Nhẫn nại cho phép con chịu đựng cách khiêm nhường mọi trái ngược với ước muốn của riêng con.
Hoa quả Nhân hậu hướng dẫn con đáp ứng nhu cầu thiếu thốn của tha nhân.
Hoa quả Từ tâm làm cho con có lòng nhân từ đối với mọi người.
Hoa quả Khoan dung chẳng ngăn cản con không lưu tâm đến những người bị bỏ rơi.
Hoa quả Hiền hòa làm lắng dịu những cơn bốc đồng giận dữ trong con; chận đứng những sự cằn nhằn; đè nén những phản ứng quá độ trong mối quan hệ với tha nhân..
Hoa quả Trung tín cho con nên bình tĩnh, thành thật, trung thành giống Chúa.
Hoa quả Khiêm tốn giúp con chỉnh đốn cách cư xử bên ngoài của con.
Hoa quả Tiết độ và
Hoa quả Trong sạch giữ thân xác con xứng đáng là đền thờ của Chúa.
Lạy Chúa, với sự trợ giúp của Chúa, và sau khi có được các hoa quả, xin giữ trái tim con được tinh tuyền nơi trần gian này, để nhờ Chúa Giêsu và theo như Lời Kinh thánh, con đáng được nhìn thấy Thiên Chúa của con muôn đời trong vinh quanh. Amen.



Thứ Sáu, 23 tháng 9, 2016

Đóng góp tiền bạc cho giáo xứ, cộng đoàn

Hỏi:
Tại một nơi kia, khi kêu gọi giáo dân đóng góp tiền bạc cho giáo xứ, cộng đoàn làm cái này cái nọ, có người  nói "khó nghe" rằng:" người Tin lành đóng góp cho nhà thờ của họ 10% lợi tức trong tuần, còn anh chị em thì…hẹp hòi!"...
Xin hỏi bên đạo Công giáo, có luật nào phải đóng 10 % không mà người ấy nói như vậy?

Đáp:
Cha ông người Việt xưa nói: "Có tiền mua tiên cũng được, không tiền mua lược cũng không!".
Ngày nay bên VN, người ta còn chế thêm ra: "Tiền là tiên là Phật"…Ai muốn được việc, đừng quên thủ tục đầu tiên, nghĩa là tiền đâu?
Người Công giáo VN cũng có câu dân gian: "Tiền vào, Chúa ra".
 Trước năm 1954, ngoài Bắc hầu như xứ nào cũng có ruộng lúa, xứ giầu có nhiều, xứ nghèo có ít. Ruộng thóc này dùng vào việc điều hành xứ đạo (nuôi cha, thầy, các chú dự tu, sửa sang cơ sở…Sau năm 54, vào Nam, các cha mở trường tạo ngân khoản chi tiêu…xứ nào cũng phải tìm cách gây quĩ.
Giáo hội Âu châu điều hành cách khác. Xứ đạo bên Mỹ trông nhờ vào sự đóng góp của giáo dân. Nhiều khi gây quĩ giáo xứ cũng là vấn đề khó khăn. Linh mục xứ nói đến tiền bạc nhiều quá sẽ "ngượng miệng" khi rao truyền Lời Chúa nơi tòa giảng, mà không nói thì không được việc như ý.
Về việc đóng góp, Giáo luật khoản 222 dạy cách tổng quát rằng:
222,1 Các tín hữu có bổn phận chu cấp cho các nhu cầu của Giáo hội, để Giáo hội có sẵn những gì cần thiết hầu sử dụng vào việc phụng thờ Thiên Chúa, các công tác tông đồ, bác ái và việc trợ cấp xứng đáng cho các thừa tác viên (ý nói linh mục, tu sĩ, giáo dân …phục vụ giáo xứ, Giáo hội).
2, Các tín hữu có bổn phận cổ võ công bằng xã hội cũng như dùng tài sản riêng tư để giúp đỡ những người nghèo, theo lệnh truyền của Thiên Chúa".
Khoản 1261,1 thêm: Các tín hữu được tự do để dâng biếu tài sản cho Giáo hội.
Khoản 1262: Các tín hữu hãy trợ giúp Giáo hội bằng những đóng góp mà họ được yêu cầu…

Về việc đóng góp, Thánh Phaolo trong thư 2 gửi dân Corinhto có nêu tiêu chuẩn:
1- Tùy khả năng: Vậy nay anh em hãy hoàn thành công cuộc (lạc quyên) đó, để như anh em đã hăng hái quyết định thế nào, thì cũng tuỳ khả năng mà hoàn thành như vậy (2Cr 8,11). 
2- Tùy lòng: Mỗi người hãy cho tuỳ theo quyết định của lòng mình, không buồn phiền, cũng không miễn cưỡng, vì ai vui vẻ dâng hiến, thì được Thiên Chúa yêu thương (2Cr 9,7).
3- Gieo ít gặt ítTôi xin nói điều này, gieo ít thì gặt ít; gieo nhiều thì gặt nhiều (2 Cr 9,6).

Không thấy Tân Uớc và giáo luật nói tới đóng góp 10% lợi tức, nhưng bài Phúc âm Chúa nhật 30 năm C, người Pharisiêu có cầu nguyện rằng: "Con ăn chay mỗi tuần hai lần, con dâng cho Chúa một phần mười thu nhập của con"(Lc 18,12). Người Pharisiêu này giữ luật theo sách Nhị luật chương 14, câu 22-29. Luật này chỉ đòi dâng 1/10 hoa lợi về nông nghiệp, nhưng ông ta dâng 1/10 về cả các lợi tức thu nhập khác.
Vậy trong lý thuyết và thực hành, Giáo hội Công giáo để tùy tâm người giáo dân mà thôi, không có vấn đề cưỡng ép ai cả, hoàn toàn tôn trọng tự do, nhưng thánh Phaolo muốn nói: "Gieo nhiều thì gặt nhiều". Chúa ban cho ai nhiều thì cũng nên quảng đại hơn với Chúa, với Giáo hội, dù biết rằng gia đình quí vị còn nhiều khoản chi tiêu…Những ai nghèo khó hơn, cũng tùy lòng mình mà giúp đỡ Giáo hội, giáo xứ, để Chúa có thể khen thưởng cả 2 như Chúa đã khen người đàn bà góa trong Phúc âm Luca 21, 1-4.

Truyện kể rằng có một bà kia rất giầu có sau khi chết bước vào cổng thiên đàng. Bà được thánh Phêrô dẫn đi tìm nhà của bà. Đi hoài không thấy, nhưng bà thấy ngôi nhà đẹp đẽ của người đầy tớ gái của bà chết cách đây ít lâu. Sau cùng bà đã tìm được nhà của bà, đó chỉ là căn lều tồi tàn, bà không thèm bước vào, bà cằn nhằn với thánh Phêrô:
- Ngài không biết tôi là...sao nhà của đứa đầy tớ tôi lại đẹp đẽ thế còn tôi chỉ có túp lều xiêu vẹo này?
- Thánh Phêrô bèn trả lời: Xin lỗi bà, ở đây chúng tôi chỉ dựng nhà cho người ta tùy vật liệu người ta gửi từ dương thế lên, đầy tớ bà gửi nhiều qua sự chịu đau khổ theo Ý Chúa, giúp người nghèo, còn bà chỉ lo giữ tiền của làm giầu và gửi lên có chút ít...bà còn lôi thôi gì!

-NNT lược trích Hỏi để sống đạo Lm. Đoàn Quang-


Thứ Hai, 19 tháng 9, 2016

Tiếng Hát

TÌNH YÊU là cốt lõi của sự sống 
Âm Nhạc là đường dẫn vào Tâm Hồn


Vâng theo lời Thánh Âu Tinh: Hát là cầu nguyện hai lần. Mong ước mỗi người luôn dâng tình yêu lên Chúa bằng những tiếng hát của riêng mình trong thánh lễ và cuộc sống hằng ngày. Để mỗi kinh mỗi việc cũng là mỗi lời hát, mang âm điệu du dương như khúc thánh ca yêu thương.
Bạn thân mến, hãy tự hào, vì chúng ta là người công giáo.


Thứ Ba, 13 tháng 9, 2016

Cầu nguyện với Mẹ

Lạy Mẹ Maria là Người Mẹ luôn yêu thương chúng con, xin Mẹ giúp chúng con trở nên những chứng nhân của lòng thương xót Chúa trong đời thường của chúng con, xưa kia Mẹ cũng sống như chúng con nhưng Mẹ đã thực hiện Thánh ý Chúa cách trọn vẹn trong đời Mẹ.
Xin Mẹ luôn dẫn đường chỉ lối cho chúng con, đừng để chúng con đi sai đường mất lòng Chúa và nhất là giúp chúng con luôn tâm sự với Mẹ bằng lời kinh Mân Côi mỗi ngày, chúng con cầu xin nhờ Đức Kitô Chúa chúng con. Amen


Thứ Tư, 7 tháng 9, 2016

Con cầu xin

Lạy Chúa,
Con cầu xin ơn mạnh mẽ
Ðể thành đạt trong cuộc đời,
Chúa lại làm cho con ra yếu ớt
Ðể biết vâng lời khiêm hạ.


Con cầu xin có sức khỏe
Ðể mong thực hiện những công trình lớn lao,
Chúa lại cho con chịu tàn tật
Ðể chỉ làm những việc nhỏ tốt lành.


Con cầu xin được giàu sang
Ðể sống sung sướng thoải mái,
Chúa lại cho con nghèo nàn
Ðể học biết thế nào là khôn ngoan.

Con cầu xin được có uy quyền
Ðể mọi người phải kính nể ca ngợi,
Chúa lại cho con sự thấp hèn
Ðể con biết con cần Chúa.

Con xin gì cũng chẳng được theo ý muốn.
Nhưng những điều con đáng phải mơ ước,
Mà con không hề biết thốt lên lời cầu xin,
Thì Chúa lại đã ban cho con
Thật dư đầy từ lâu.

Lạy Chúa,
Hóa ra, con lại là người hơn hết trên đời nầy,
Bởi con đã nhận được ơn Chúa vô vàn

-adgs Paradoxes Of Prayers-