Thứ Năm, 26 tháng 11, 2015

Đường về với Chúa

Nước Mắt và Hạnh Phúc là một thứ ngôn ngữ của nguyện cầu. Trong nước mắt đắng cay có lời nguyện thống khổ. Với hạnh phúc, có lời nguyện vui mừng. Nước mắt ăn năn là lời thầm của dòng kinh sám hối.
Nước Mắt và Hạnh Phúc cũng là ngôn ngữ của niềm tin. Nhiều lúc phải khóc để xin một ân sủng. Có khi ân sủng chỉ được ban tặng khi có nước mắt. Khóc là lời mời gọi vào niềm tin. Và, niềm tin, nhiều khi đòi có mặt của tiếng khóc. Hạnh phúc cũng thế, không có hạnh phúc nào khuất bóng của niềm tin. Tin Chúa là Cha. Tin người là bạn. Tin cuộc đời có ý nghĩa.
Nói đến niềm tin, đến lời cầu nguyện là nói đến một thế giới phổ quát. Ai cũng có niềm tin. Ai cũng cầu nguyện. Nước mắt và hạnh phúc cũng vậy. Hạnh phúc chẳng của riêng ai. Nước mắt cũng mãi mãi là của chung, ai cũng có thể khóc. Nhưng trong thế giới phổ quát ấy, niềm tin, lời nguyện, cũng như nước mắt và hạnh phúc lại là một cõi lòng riêng tư.
Niềm tin đối với Chúa, lời cầu nguyện dâng lên Ngài, đây là mối liên hệ rất riêng biệt của một cá nhân với Chúa mà thôi. Trong mối liên hệ với Chúa, mỗi người đều có những thao thức biệt lập, suy tư cá thể. Vì thế, Nước Mắt và Hạnh Phúc lời phiên dịch ấy cũng rất riêng tư. Bởi vậy, những gì tôi viết ở đây chỉ là những suy tư và ưu tư riêng cho mình: cảm tạ cho ân tình đã lãnh nhận, lo âu con đường mình phải đi, băn khoăn về yếu đuối, tìm kiếm những thiếu thốn trong cuộc sống thiêng liêng, tin tưởng vào lòng nhân từ của Người gọi.
Chỉ có một người gọi là Chúa, một Phép Rửa là ngõ vào, một Giáo Hội là lối sống, một Phục Sinh là niềm tin, thì dù suy tư và ưu tư của mỗi người có rất khác, rất tư riêng, nước mắt và hạnh phúc của mỗi người có riêng tư, khác biệt cũng vẫn là gần gũi, có thể chia sẻ được với nhau. Tôi tin rằng cuộc sống đức tin của người khác giúp tôi sống đức tin của mình. Tôi cũng tin rằng con đường về Nhà Cha không phải là con đường cô đơn, vắng vẻ. Chúa muốn tôi đi chung với mọi người. Như thế, Nước Mắt và Hạnh Phúc dù chỉ là những suy tư và ưu tư của riêng mình cũng có thể là lời gọi gởi tới người bên cạnh để xin cùng được hành trình trên con đường ấy: Ðường về với Chúa.

-Lm Nguyễn Tầm Thường-


Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015


Thanh bần con sống quyết tâm
Không màng của cải tham lam điên rồ
Người không đòi hỏi so đo
Chúa là gia nghiệp còn lo lắng gì
Bớt đi những thứ tiện nghi
Biết luôn từ bỏ cho đi sẵn sàng
Thanh bần lao động thật hăng
Đi tìm Thiên Chúa kho tàng đời con.
-Lm Khuất Dũng sss-


Chủ Nhật, 1 tháng 11, 2015

Giáo xứ Tân Thạnh bế mạc tháng Hoa 2015



Xin thương xót

Lạy Chúa Trời, Đấng giàu lòng thương xót!
Xin giải thoát các Đẳng chốn Luyện hình
Vì yếu đuối, vương tội lúc bình sinh

Nhưng suốt đời vẫn kính thờ Thiên Chúa
Nay đã mãn kiếp người nơi dương thế
Còn bụi trần nên áo chưa trắng tinh
Phải thanh luyện cho sạch nơi Luyện hình
Mới xứng đáng hưởng Tình Ngài muôn kiếp
Lâu hay mau cũng chịu nhiều khổ cực
Dẫu một ngày cũng ví tựa ngàn năm
Lạy Chúa Trời đại lượng và chí nhân!
Xin rửa sạch các Đẳng bằng Bửu Huyết
Của Giêsu, Con Chúa đã chịu chết
Để cứu độ những ai tin vào Ngài.
-Trầm Thiên Thu-

Thứ Sáu, 30 tháng 10, 2015

Sân ga cuộc đời


Có người sánh ví cuộc đời giống như con tàu tốc hành. Nó luôn lao về phía trước, để lại đằng sau là những người thân cùng với những kỷ niệm vui buồn. Con tàu nào, dù hành trình dài hay ngắn cũng có lúc dừng lại ở một sân ga. Sân ga là đích điểm của hành trình. Người đi tàu đến sân ga thì phải xuống. Chẳng có ai đến sân ga mà lại nấn ná mãi trong toa. Sân ga cũng là điểm hẹn. Vợ đón chồng, cha mẹ đón con, ông bà đón cháu, bạn bè đón nhau. Cuộc gặp gỡ ở sân ga bao giờ cũng cảm động, vì đó thường là cuộc gặp lại sau những tháng ngày xa vắng, nhớ thương.
Con người khi sinh ra là khởi đầu một cuộc hành trình. Cuộc hành trình xa bao nhiêu rồi cũng có lúc dừng, cuộc sống con người trường thọ đến mấy rồi cũng đến hồi kết thúc, như con tàu dừng ở một sân ga, để hành khách xuống tàu gặp người thân đang chờ đợi. Thời điểm kết thúc cuộc đời được người ta gọi với nhiều danh từ khác nhau: an nghỉ, qua đời, chết, từ trần. Người theo Đạo Ông Bà thì nói chết là về với tiên tổ. Người tin Phật thì chết là về cõi niết bàn, người tin Chúa gọi khi chết là “về Nhà Cha trên trời”. Con người kết thúc cuộc đời trần thế, giống như hành khách xuống tàu ở sân ga để gặp người thân của mình.
Người tín hữu tin rằng khi nhắm mắt xuôi tay là về gặp Chúa. Đây là cuộc gặp gỡ mà họ đã chuẩn bị suốt một đời. Thực ra, cuộc gặp gỡ với Chúa đã khởi đầu khi con người được tái sinh nhờ bí tích Thanh Tẩy, vì nhờ bí tích này mà họ được ban ơn Đức Tin. Đức Tin chính là cuộc gặp gỡ thân tình, cá vị giữa người tín hữu với Chúa. Thế rồi, trong suốt cuộc đời dương thế, nhờ đời sống cầu nguyện và thực thi Lời Chúa, cuộc gặp gỡ ấy ngày càng thêm mặn nồng, thân thiết, đến nỗi Chúa với người tín hữu trở nên một, “Tôi sống, nhưng không còn là tôi, mà là Ðức Kitô sống trong tôi. Hiện nay tôi sống trong xác phàm, là sống trong niềm tin vào con Thiên Chúa, Ðấng đã yêu mến tôi và hiến mạng vì tôi” (Gl 2, 20). Cuộc gặp gỡ với Chúa sau khi kết thúc cuộc đời trần gian chính là hạnh phúc thiên đàng. Hạnh phúc này không phải là một điều gì trên trời đột ngột rơi xuống, trúng vào ai người đó hưởng, nhưng đó là kết quả của một cuộc sống tốt lành, mến Chúa yêu người. Đây là cuộc gặp gỡ trong tình Cha con thân thiết. Trong quan niệm thông thường, nhiều khi chúng ta quá chú trọng đến sự căng thẳng của ngày phán xét, mà quên đi hình ảnh của Thiên Chúa được diễn tả như người cha nhân hậu, luôn chờ đợi và mong con trở về, mặc dù người con ấy còn nhiều tội lỗi.
Khi kết thúc cuộc đời, chúng ta còn được gặp lại những người thân yêu đã ra đi trước chúng ta. Chúng ta gọi họ là “các thánh” vì họ đang hưởng vinh quang Thiên Chúa. Trong hành trình cuộc đời, chúng ta có sự hiệp thông và đồng hành thiêng liêng của họ. Họ cũng đang chờ đợi chúng ta, để cùng với chúng ta tôn vinh Chúa. Lời chúc tụng của chúng ta được hòa vào bản trường ca vô tận của các thiên thần và các thánh nam nữ.
Hành trình nào cũng có một đích điểm, con tàu nào cũng có một sân ga. Xác định điều đó, chúng ta sẽ nhìn đời lạc quan hơn. Chúng ta sẽ cố gắng nhiều hơn vì biết rằng những đau khổ sẽ qua, tốt xấu ở đời sẽ được phân xử. Đức Tin còn nhắc bảo chúng ta, có Chúa đang cùng đi với chúng ta trên mọi nẻo đường đời. Ngài đồng hành với chúng ta một cách thiêng liêng vô hình, và Ngài sẽ xuất hiện hữu hình khi chúng ta đến đích, kết thúc chuyến-đi-cuộc-đời.
Sân ga là bến đợi những người trở về, cũng là nơi tiễn những người đi xa. Hằng ngày, sân ga chứng kiến biết bao nước mắt. Đó là những giọt lệ buồn khi tiễn người thân, nhưng cũng là những giọt nước mắt hân hoan khi đón người đi xa trở về. Một người nằm xuống là đến sân ga bến đợi. Những người ở lại khóc thương đưa tiễn người ra đi. Nhưng, nếu biết chắc người thân của chúng ta vừa ra đi sẽ được đón tiếp nồng hậu ở đích điểm cuộc hành trình, thì cớ sao lại bi quan chán nản? Vẫn biết rằng, chết chóc ra đi là ly biệt, xuôi tay nhắm mắt là đau thương. Nhưng nhờ Đức Tin vào sự sống bên kia cõi chết, người ở lại sẽ bớt đau buồn vì hy vọng sẽ có ngày gặp lại người thân vừa nằm xuống. Màu tím của lễ phục cầu hồn diễn tả niềm hy vọng của người tín hữu khi tiễn đưa một người thân, như lời hẹn sẽ tái ngộ.
Sân ga vừa là điểm kết thúc một chuyến đi, cũng là điểm khởi đầu một hành trình mới, tức là hành trình vĩnh cửu. Khi nhắm mắt xuôi tay, ta kết thúc cuộc đời dương thế, đồng thời bắt đầu một cuộc sống mới. Chết không phải là hết, mà là bắt đầu sống. Chết còn là “sinh thì”, tức là giờ phút sinh ra để sống mãi mãi, “chính lúc chết đi, là khi vui sống muôn đời”. Thân xác con người được vùi trong lòng đất, không phải để an nghỉ ngàn thu, nhưng như hạt giống gieo xuống sẽ nảy mầm để mọc lên một cây mới, xanh tươi kết trái dồi dào.
Mỗi chúng ta đang đi trên chuyến tàu cuộc đời, và sớm hay muộn cũng có ngày dừng lại ở bến đỗ. Ý thức điều này, mỗi người được mời gọi chuẩn bị sẵn sàng, để lúc con tàu vào sân ga, chúng ta được gặp Chúa trong tâm trạng vui mừng thánh thiện. Nếu người hành khách biết rõ thời điểm nào mình sẽ tới sân ga, thì mỗi chúng ta lại không biết ngày nào giờ nào Chúa đến gọi mình. Chúa Giêsu đã nói về việc Người sẽ đến “giống như kẻ trộm”. Lúc người ta không ngờ, thì Chúa đến. Chính vì thế, tôi phải sống tốt ngày hôm nay, vì biết đâu đó là ngày cuối trong đời. Tôi phải tranh thủ làm tròn bổn phận mỗi ngày, vì biết đâu ngày mai tôi chẳng còn hiện hữu trên đời. Tôi phải sống thân thiện với những người xung quanh vì biết đâu ngày mai tôi không còn gặp lại họ nữa. Mỗi ngày sống là một cơ hội mà tôi phải nắm lấy để sống tốt với mọi người. Tâm niệm điều ấy, “hôm nay, tôi phải sống tốt hơn hôm qua, và ngày mai phải tốt hơn ngày hôm nay”.
Lạy Chúa! chúng con tin rằng Chúa đang đợi chúng con ở cuối đường đời. Xin ban thêm nghị lực cho chúng con, để chúng con can đảm vượt lên mọi chông gai thử thách, trung thành theo Chúa đến cùng, vì Chúa là gia nghiệp và là hạnh phúc của chúng con. Amen.

+Gm Giuse Vũ Văn Thiên.


Thứ Năm, 29 tháng 10, 2015

LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA

LÒNG THƯƠNG XÓT CHÚA tuôn đổ đầy tràn
Con bước đi hân hoan cả hồn xác
Đường Hành Hương về nhà CHA hoan lạc
Miệng reo ca khúc nhạc "TẠ ƠN NGÀI"

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2015

Một chiều trên đỉnh Can-vê

Một chiều trên đỉnh Can-vê
Mây mờ ảm đạm, bốn bề sầu vương.
Tiếng ai hấp hối đau thương
Bóng ai sầu rũ bước đường khổ đau?
Thân ai đanh sắt cắm sâu

Tim ai gươm sắc đâm thâu xé lòng?

Mẹ ơi! Con hiểu máu hồng
Chảy từ tim Chúa hoà trong Mẹ rồi.
Mẹ là Mẹ Đức Chúa Trời
Mẹ là Mẹ cả loài người chúng con.
Trái tim Mẹ phải héo hon.
Đớn đau bẩy sự sầu mòn tấm thân.
Lòng con cảm xúc vô ngần
Sầu bi, Thánh Giá - những vần chữ thiêng
Đời con nguyện giữ trong tim
Biến thành đời sống mến tin thực hành.
Nguyện xin Mẹ rất nhân lành
Giúp con đủ sức trung thành giữ luôn.

-Lm Phêrô Hồng Phúc-
Ảnh của Giáo Xứ Tân Thạnh.