Thứ Hai, 19 tháng 10, 2015

Chuỗi Mân Côi và đời con


Chuỗi Mân Côi : Chìa Khóa Mở Cửa Thiên Đàng
*Đầu con dù phủ tuyết sương,
Suốt đời Từ Mẫu vẫn thường bên con.
Dù cho sông cạn đá mòn,
Lòng con yêu Mẹ sắt son đêm ngày.
Ngay từ lúc mớí sinh,
Trong đêm vắng một mình,
Ngồi bên con an giấc,
Mẹ nhè nhẹ lời Kinh.
Ngày tháng nằm trong nôi,
Con chưa hiểu được lời,
Tiếng Kinh ru ngày ấy,
Đem dấu ấn vào đời.
Tới khi con lớn lên,
Vọng tiếng chuông êm đềm,
Đôi chân chim nhỏ bé,
Theo mẹ buổi Kinh chiều.
Bước vào tuổi trưởng thành,
Theo đời để mưu sinh,
Con lên đường vội vã,
Trong lời Kinh độc hành.
Khi đến tuổi biết yêu,
Tâm hồn thấy cô liêu,
‘Kính Mừng..’ nghe cô quạnh,
‘Thánh Ma-ria-a ..’ ấm cúng nhiều.
Con khoác áo chiến chinh,
Giã từ tuổi thư sinh,
Quê Hương trùm khói lửa,
Vang dậy tiếng cầu Kinh.
Đeo ba-lô lên đàng,
Trong gói nhẹ hành trang,
Con mang theo ‘Hộ mệnh’,
Mân Côi Chuỗi Ngọc Vàng.
Ôi! Cuộc sống đao binh !
Cận kề với tử sinh,
Con nguyện Kinh cầu khẩn,
Cho Đất Nước thanh bình.
Hạnh phúc đợi bấy lâu,
Năm tháng còn đọng sầu,
Cuộc đời còn gian khổ,
Giọt lệ nhỏ Kinh cầu.
Hoàng hôn gác đầu non,
Thân con đã mỏi mòn,
Dâng Lời Kinh ước nguyện,
Tổ Quốc và Hồn con.
*Đêm đêm ngồi lặng bên đèn,
Phù du cuộc sống bon chen với người,
Bao năm trôi nổi một đời,
Câu Kinh xám hối,nghẹn lời ăn năn.
-Đinh Văn Tiến Hùng-

ÔNG CHA MÀ CŨNG XANH, ĐỎ, TÍM, VÀNG.....!!!!


(Truyện ngắn Lm. Ngô Phúc Hậu)

Một thầy giáo ăn mặc bảnh bao đến thăm một ông linh mục ở tuổi “quý vì hiếm”.
- Chào cha, con muốn hỏi cha vài chuyện.
- Chuyện gì mà vô đề long trọng thế?
- Con có nhiều bạn bên đạo Công giáo. Tụi nó mời con đi lễ nhiều lần. Con thấy lễ bên Công giáo rất ấn tượng...
- Ví dụ cụ thể!
- Bàn thờ trang trí rất đẹp. Ca đoàn hát rất hay. Lớn bé già trẻ đều đọc kinh nhịp nhàng như nhau. Khi ngồi, khi đứng, khi quỳ... ai nấy đều rập ràng. Đặc biệt là có một lúc cả nhà thờ im lặng đến đứng tim. Lúc đó mà con ruồi bay, thì cũng nghe thấy tiếng cánh vẫy. Nhưng... có một cái con không thích tí nào.
- Cái gì vậy?
- Con nói cha đừng giận nha.
- Bảo đảm không giận, không buồn, mà... còn thương hơn nữa.
- Các cha là đàn ông mà mặc áo lễ lòe xòe như bươm bướm, lại còn diêm dúa xanh trắng đỏ tím vàng. Như vậy có giống đồng bóng không cha?
- Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng áo lễ của chúng tôi là diêm dúa, là đồng bóng. Hôm nay nghe anh nói, tôi mới giật mình và bắt đầu suy nghĩ.
Suy nghĩ về màu sắc
Theo ý kiến của dân gian, thì vũ trụ có năm màu, gọi là ngũ sắc: xanh, trắng, đỏ, tím, vàng. Mỗi màu cho ta một cảm giác suy tư.
Màu xanh là màu bao trùm không gian và thời gian. Về không gian thì: trời xanh, biển xanh chiếm ba phần tư diện tích trái đất, núi xanh, đồng xanh, vườn xanh. Về thời gian, thì màu xanh hiện hữu qua trọn bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông.
Màu xanh tạo cảm giác thoải mái, dịu mát, thần kinh bớt căng thẳng. Vì thế màu xanh được coi là màu hòa bình và hy vọng.
Vì màu xanh có nhiều quá và trải dài triền miên qua bốn mùa, nên nó không được tôn quý. Có hiếm thì mới quý.
Các màu: trắng, đỏ, tím, vàng chỉ xuất hiện rất ít trong không gian. Màu đỏ của mặt trời chỉ xuất hiện trong một khoảnh khắc ngắn ngủi vào lúc hừng đông và hoàng hôn.
Các màu sặc sỡ chỉ xuất hiện vào mùa Xuân. Hoa đua nhau nở: hoa đỏ, hoa vàng, hoa tím. Nhưng kiếp hoa sớm nở chiều tàn, nên các màu sặc sỡ ấy không tồn tại lâu dài.
Màu đỏ kích thích thần kinh mạnh nhất và là màu của máu. Do đó màu đỏ tượng trưng cho chiến tranh, cho hy sinh vì đại nghĩa, cho sức mạnh.
Màu trắng vừa vui vừa trong sạch. Vì thế nó tượng trưng cho sự trinh khiết của trinh nữ và của tâm hồn liêm khiết thánh thiện.
Màu vàng rực rỡ làm chói mắt, nói lên tính cao sang quyền quý. Vì thế mà có từ “ngai vàng”, “hoàng cung”.
Màu tím là màu của buổi hoàng hôn. Màu gợi buồn. Màu giao ban giữa ngày và đêm.
Chính vì thế màu của áo lễ muốn gợi lên một cảm giác, muốn nói lên một ý nghĩa.
Đạo chúng tôi có hai biến cố ấn tượng nhất chi phối hết cả mọi sinh hoạt trong năm. Đó là Chúa Giáng Sinh và Phục Sinh. Vì vui nên áo lễ tôi mặc là áo trắng. Hứng lên thì mặc áo lễ vàng (không buộc) để đưa niềm vui lên tột điểm.
Hết hai mùa sặc sỡ rồi thì trở về mùa bình thường, gọi là mùa Thường Niên. Cũng như trong thiên nhiên, màu xanh là màu thường xuyên, thì trong Phụng vụ, khi không có gì đặc biệt, thì gọi là mùa thường, hay mùa Thường Niên. Dĩ nhiên áo lễ thời điểm này phải là màu xanh, màu thường xuyên, mặc không đặc biệt.
Ngoài hai đại lễ Giáng Sinh và Phục Sinh thì cũng có những kỷ niệm nho nhỏ.
Kỷ niệm ngày một vị thánh tuẫn đạo. Hôm ấy áo lễ đỏ nói lên tính hy sinh cao cả của người sẵn sàng chết vì đức tin.
Lễ Chúa Thánh Thần thì phải mặc áo lễ đỏ vì khi Ngài xuất hiện trong lễ Ngũ Tuần, thì có một khối lửa đỏ bập bùng trên trần nhà.
Kỷ niệm ngày một vị thánh đồng trinh, một vị thánh có đời sống liêm khiết, thì áo lễ màu trắng là hợp tình, hợp lý.
Ngày an táng hoặc ngày cầu hồn cho một tín đồ, thì màu tím là tuyệt vời.
Suy nghĩ về hình dáng áo lễ
Anh chê áo lễ của chúng tôi là lòe xòe như bươm bướm không phù hợp với đấng nam nhi, thì dường như tôi phải chịu thua anh. Tôi vẫn khẳng định rằng cái gì của nam nhi cũng phải nói lên tính “Đội đá vá trời xanh”. Y phục của nam nhi phải vuông vức, cứng cáp. Đối với đàn ông thì bộ áo vét của Âu Tây là tuyệt vời. Cái khăn đóng của Việt Nam là phá đám, là đánh chết vầng trán thông minh của nam nhi. Cái áo dài mà đàn ông Việt Nam mặc ngày xưa không những không đẹp mà còn làm cho phái khỏe “thộn” ra một cách buồn cười.
Tôi thua anh, nhưng cũng xin anh thông cảm với tôi, vì những lý do sau:
Ban đầu không hề có bản thiết kế áo lễ. Áo lễ ban đầu là áo đẹp và đứng đắn của thời ấy. Trong khi y phục đẹp và đứng đắn ấy biến dạng ở ngoài đời, thì vẫn giữ y nguyên trong đạo. Áo đời thường bỗng dưng trở thành áo lễ.
Những kiểu áo lễ trong đạo tồn tại hằng nhiều thế kỷ. Thay đổi không dễ. Vào thập niên bảy mươi, Hội đồng Giám mục Việt Nam cũng đã trao cho các chuyên viên tìm ra một thiết kế áo lễ có tính văn hóa Việt Nam. Đã có vài thử nghiệm, nhưng không tạo được sự đồng thuận rộng rãi. Người chuyên môn khảo cứu về văn hóa dân tộc cũng chưa có uy tín đủ.
Vì văn hóa hành trình nên y phục nào cũng chỉ tồn tại một thời gian ngắn, hoặc rất ngắn. Áo lễ thì không dễ thay đổi thường xuyên nên không thể tránh được cái gọi là lỗi thời.
Ngoài đời cũng đành chịu số phận như thế. Ai cũng bảo rằng người phụ nữ Việt Nam mặc áo dài là tuyệt vời. Nhưng nữ công nhân nhà máy dệt không thể mặc áo dài được. Nữ sinh Việt Nam mặc áo dài đội nón bài thơ là trên tuyệt vời. Nhưng khi đi xe gắn máy thì phải đội mũ bảo hiểm, khiến cái đầu nữ nhi cứng ngắc như đầu nam nhi. Đành phải chịu vậy thôi.
Anh thông cảm với áo lễ của chúng tôi nhé.         
Ảnh của Giáo Xứ Tân Thạnh.

Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2015

Tâm Tình Với Mẹ


Kính mừng ..Mẹ đầy ơn thiên chúa
Con quỳ mắt ngóng trông lên mẹ
Kính chào Mẹ yêu
Mên dâng về Mẹ một đoá hồng
Kính mừng ..Mẹ là ngôi sao sáng
Giửa trờí sáng chói lung linh đẹp
Ánh ngời trần gian
Vững trông cậy Mẹ tâm trí con

Con dâng lời thành kính
Đời con nguyện yêu mên Mẹ
Con thành tâm kính Mẹ
Xin Mẹ thương dẫn dắt
Trọn đời con

Kính mừng ...Mẹ là ngôi sao sáng
Dẫn đường lối giúp con đi về
Với Mẹ - Mẹ yêu
Vững trông cậy Mẹ thương giúp con

Kính Mẹ... tràn hồng ân thiên chúa
Con quỳ ngước ngóng trông lên trời
Có Mẹ Mẹ yêu
Vững trông cậy Mẹ thương giúp con!
-amen-

Thứ Bảy, 17 tháng 10, 2015

Cuộc sống

Cuộc sống luôn có những điều làm phiền chúng ta bất cứ lúc nào. Càng “để ý” đến chúng càng khó xử và thêm bực mình. Hãy cố gắng thắp lên một ngọn nến còn hơn cứ ngồi nguyền rủa bóng tối.
Ngọn nến to hay nhỏ không thành vấn đề, quan yếu là chúng ta có nỗ lực hay không. Chúng ta không thể thoát gian khổ và nghịch cảnh, nhưng chúng ta có thể giữ lòng thanh thản trước mọi bất trắc. Đây là vài “mẹo” để khả dĩ sống thanh thản:
1. Tự Vấn Lương Tâm. Khi giận ghét người khác, bạn sẽ bất an và có thể hành động sai. Tuy nhiên, khi bị ai ghét thì lòng bạn cũng khó thanh thản. Vậy bạn hãy tự vấn lương tâm xem có làm ai mếch lòng hay không, nếu cần thì đừng tiếc một lời xin lỗi. Sự bình an tâm hồn cần thiết nhất cho cuộc sống. Có thể nghèo khổ, nhưng lòng phải thanh thản.
2. Tĩnh Lặng. Mỗi ngày, đặc biệt trước khi đi ngủ, bạn nên dành 10 – 15 phút để tập trung, giúp lắng đọng tâm hồn. Cố gắng loại bỏ mọi phiền toái và lo lắng để giữ cõi lòng bình an, nhờ vậy mà bạn có thể ngủ ngon. Thể lý khỏe thì tâm hồn mới có thể thoải mái để vui sống.
3. Tự Thân Vận Động. Một danh ngôn xác nhận: “Hãy tự giúp mình rồi trời sẽ giúp”. Ai cũng biết vận động không chỉ tốt cho cơ thể (khỏe mạnh, ngừa bệnh và trị bệnh) mà còn tốt cho tinh thần: Một tinh thần sáng suốt trong một cơ thể khỏe mạnh. Nhưng lại không được người ta kiên trì vận động. Thuốc chỉ là liệu pháp khi bất đắc dĩ, không thể bằng liệu pháp tự nhiên (vận động và ăn uống lành mạnh). Không nên thức khuya, nhưng nên dậy sớm. Rồi tập thể dục, hít thở không khí trong lành, bấm huyệt, vận động để máu lưu thông tốt, tránh rượu, thuốc và thức ăn nhiều dầu mỡ. Chắc chắn bạn sẽ không cần… bác sĩ!
4. Dự Đoán. Cuộc sống luôn nhiêu khê hơn ta tưởng. Đơn giản như tờ giấy cũng có hai mặt huống chi các tình huống khác trên đời. Không bi quan đến nỗi sợ thất bại, nhưng cũng đừng chủ quan đến nỗi kiêu ngạo. Làm việc gì cũng nên đưa ra hai tình huống “thuận” và “nghịch”. Nếu xuôi chèo mát mái thì quá tuyệt vời, bạn tận hưởng hạnh phúc. Nhưng nếu gặp sự cố, bạn vẫn có thể thanh thản vì đã chuẩn bị tinh thần để không tuyệt vọng – dù có thể thất vọng một chút. Tất cả chỉ là tương đối, không thay đổi được tình huống thì đừng tự giày vò mình. Cuộc đời nên tính bằng “chiều sâu”, đừng tính theo “chiều dài”. Có những người chết trẻ nhưng là gương sáng cho bao người noi theo!
6. Nỗ Lực Không Ngừng. Nhàn cư vi bất thiện. Ăn không ngồi rồi dễ… sinh “tật xấu” (nghĩa đen và bóng). Đại đế Napoléon, đã phải thốt lên: “Chiến thắng một đạo quân còn dễ hơn chiến thắng chính mình”. Não càng hoạt động càng tạo các nối kết nhiều hơn và phong phú hơn. Vả lại, nhờ cố gắng mà bạn không hổ danh. Những người thành công và nổi danh trên thế giới (về mọi lĩnh vực) cũng đã bao phen “chao đảo” mới có được thành tựu đáng kể. Các thiên tài cũng có những người đã từng bị chê là “chỉ số IQ dưới mức trung bình” hoặc bị đuổi học từ… lớp ba!
Nói gần nói xa chẳng qua nói thật. Cứ thanh thản, đừng tức giận, vì tức giận là tự trừng phạt mình bằng cái sai lầm của người khác, thế thì chỉ tự làm khổ mình! Như vậy là dại hay khôn?
-ẢNH Sr. Như Hà -TRẦM THIÊN THU-


Thứ Năm, 15 tháng 10, 2015

Xin cho con lòng tin


Mỗi trang giấy, mỗi bài thơ con viết
Là lời kinh cầu khẩn của phận người
Từ bụi bùn, tro trấu lúc sinh sôi
Ôi, đức tin con, ngọn đèn trước gió
Những điều răn, mẹ ru con thuở nhỏ
Đã thấm sâu vào máu thịt, linh hồn
Đã thành nguồn, thành mạch chảy vào trong
Sao có lúc ba đào muôn trùng sóng?
Tưởng chừng như đã buông xuôi, tuyệt vọng
Giữa những vàng son, nhung gấm lụa là
Giữa ngọt ngào và cám dỗ phù hoa
Như khói thuốc cháy tàn chiều nhung nhớ
Những câu chữ vẫn nhạt nhòa, dang dở
Con ngờ rằng như cuộc rượu tàn vơi
Đời bao dung mà bút mực hẹp hòi
Sao thấy chông chênh mùa màng thất bát?
Đến bao giờ đồng xanh kia giáp hạt
Đến bao giờ mong trỗi dậy nhọc nhằn
Lạy Chúa Trời, con đấm ngực ăn năn
Người thu thuế mãi đàng xa, cúi mặt
Con hiểu rõ khi lòng mình tan tác
Đức tin mộng mơ của gã giang hồ
Có nghĩa gì như sông suối khát khô
Như hạnh phúc đã nhuốm mùi cay đắng
Cây muốn im, gió chẳng ngừng chẳng lặng
Ôi, đức tin con thoang thoảng hoa nhài
Mỗi chiều về, nghe trong bụi mận gai
Tiếng chim hót hay lời kinh giục giã
Cho con vững tin một lòng vàng đá
Nửa bước chân thôi, chạm tới thiên đường
Lạy Chúa từ bi, ghé mắt đoái thương
Con yếu đuối, li ti như hạt cải.
-Lê Đình Bảng-

Thứ Hai, 12 tháng 10, 2015

Lời kinh dâng kính


Tháng mười là tháng mân côi
Cha mẹ đã dạy từ hồi còn thơ
Bao năm cũng chẳng phai mờ
Niềm tin ta có là nhờ mẹ cha
Tối về xum họp cả nhà
Lời kinh dâng kính Chúa Cha trên trời
Được làm con Chúa trên đời
Đó là "Ân Sủng" tuyệt vời Chúa ban
Xin cho kiếp sống bình an
Lời cha mẹ dạy bảo ban con là:
"SỰ VUI"Thiên Chúa ban ra
Thiên Thần loan báo Đức Bà chịu thai
Bà sẽ sinh Chúa Ngôi Hai
Khiêm nhường Mẹ đã nói bài "xin vâng"
Mẹ đem Con Chúa hiến dâng
Tiên Tri ẵm lấy nói hằng chờ lâu
Sau này bà sẽ âu sầu
Mẹ hằng suy nghĩ kín sâu một mình.
"SỰ SÁNG" Thiên Chúa quang minh
Ngài chịu phép rửa Thánh Linh cao vời
Chúa Cha phán xuống từ trời
Con ta sủng ái nghe lời nơi ta
Phép lạ tiệc cưới Cana
Quyền năng Thiên Chúa ban qua Con Ngài
Nước Trời rao giảng công khai
Ta bo đỉnh núi nơi Ngài Hiển dung
Bí Tích Thánh Thể sau cùng
Để cho Nhân loại hưởng chung Ân Tình.
"SỰ THƯƠNG" Con Chúa hy sinh
Hiến thân chuộc tội một mình vì ai
Mang cây thập tự trên vai
Ba lần ngã qụy mão gai trên đầu
Toàn thân roi đã hằn sâu
Đinh nhọn đóng vào buốt thấu tâm can
Chúa Con cứu chuộc thế gian
Trút hơi thở cuối "Bức màn xé đôi"
Xác Ngài trong mộ trên đồi
Gôn-gô-tha đó tới hồi phục sinh.
"SỰ MỪNG" Con Chúa quang minh
Giê-su sống lại hiển vinh lên trời
Ma-ri-a trọn cuộc đời
Đồng công cứu chuộc tuyệt vời cao siêu
Mẹ dược Thiên Chúa thương yêu
Đưa lên cõi phúc diễm kiều Thánh Ân
Ngài còn sai Chúa Thánh Thần
Mang bình an đền ân cần trao ban
Tông Đồ còn ở thế gian
Bình an trí tuệ để loan Tin Mừng.
Con ơi! chớ có dửng dưng
Lời kinh mẹ dạy"Kình Mừng" ngày thơ
Bóng cha Mẹ đã khuất mờ
Lời kinh vẫn thuộc là nhờ Mẹ Cha
Cầu cho Cha Mẹ nơi xa
Con luôn lần chuỗi "Ngọc Ngà Mân Côi"
-Trầm Hương Thơ-