Chủ Nhật, 5 tháng 10, 2014

GIỌT NƯỚC MẮT

Khu nhà hưu vốn đã vắng lặng và u buồn. Cơn mưa chiều nay càng làm cho bầu không gian thêm cô tịch lạnh lẽo. Có một cụ bà chậm rãi, lom khom bước vào khuôn viên. Chắc bà cũng đã ngoài thập tuần. Dáng đi cũng không còn vững chãi. Bà từ từ cởi chiếc áo mưa, loại áo rẻ tiền được chắp vá nhiều chỗ. Đây là lần đầu tiên tôi thấy bà và tôi tự hỏi không biết có chuyện gì mà bà phải đội mưa đi bộ vào khu nhà hưu này vào một buổi chiều thê lương như hôm nay.



Có vẻ như bà không phải là một người khá giả. Nhìn dáng bộ của bà, tôi đoán là bà đã hứng chịu không ít những phong sương của kiếp người tại thế. Thoạt nhìn, tôi không có cảm tình với bà mấy, cứ nghĩ rằng chắc lại là một cụ hành khất đến nhà dòng để kể lể và xin xỏ điều gì đây. Tôi đang mải mê trong những dòng tư tưởng ấy thì bà tiến đến bên tôi, hỏi tôi về một vị linh mục lớn tuổi đang nghỉ hưu tại đây.

Tôi dẫn bà vào phòng vị linh mục ấy, một căn phòng khá nhỏ! Trên chiếc giường sát tường là vị linh mục mà bà đang muốn tìm. Cha bị tai biến cách đây mấy năm. Từ đó đến nay, cuộc sống của cha chỉ là những ngày tháng nằm chơ vơ đếm thời gian trôi lặng lẽ. Cha vẫn ý thức được mọi sự, vẫn có tất cả những cảm giác, nhưng không thể cử động được. Bên ngoài, mưa vẫn còn rơi! Cụ bà từ từ tiến vào trong.

Tôi theo sau, phần vì muốn trông chừng cha, phần vì tò mò, không biết bà cụ này là ai, có tương quan gì với cha, và quan trọng hơn là bà sẽ làm gì với cha. Không gian thời gian như tĩnh mịch. Tôi theo dõi từng cử chỉ của họ. Tôi còn quá trẻ để có thể hiểu được những ý nghĩa trong từng ánh mắt và hơi thở của hai con người tuổi đã ở cái tuổi xế bóng kia. Tôi cố gắng nhìn vẻ mặt của cha để đoán xem cha có biết cụ bà này là ai không. Nhưng thật không dễ để nhận biết, vì ngoài đôi mắt có thể đưa qua đưa lại, cha không thể làm được điều gì khác.

Dẫu sao thì tôi đoán là cha đang rất vui vì ít ra cũng có người đến thăm mình. Bà đưa tay vào túi, chậm rãi lấy ra một cái gì đó, đặt nó vào tay cha, như một món quà. Tôi chồm người lên để xem đó là vật gì, và cũng để thay cha nhận lấy vì cha không thể cầm được. Và khi nhìn thấy món quà này, tôi cảm thấy như có gì đó lạnh lạnh chạy dọc sóng lưng. Tôi thấy mình như nhỏ lại nghe bà thì thầm với cha: – Cha ơi, cha bị bệnh, tội nghiệp quá. Con không có tiền để mua thuốc cho cha. Con chỉ có chai dầu gió này. Nó hay lắm! Hôm rồi, con đau bụng, thoa vào một tí là hết ngay. Bữa nào cha thoa thử đi, biết đâu cha được lành bệnh thì sao! Tôi thấy những giọt nước mắt nhẹ nhàng tuôn ra từ bờ mi cha. Tôi nghĩ rằng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc nhất của ngài, vị linh mục đã tận hiến một đời cho Chúa…

Trước kia, cha đã từng là một người rất nổi tiếng. Cha đã làm không biết bao nhiêu việc tốt để giúp các tín hữu trong giáo xứ. Cha còn là một nhạc sĩ nổi tiếng. Những sản phẩm trí tuệ của cha nhiều vô số kể. Có lời đồn, cha còn được mệnh danh là vị linh mục bảnh trai và tài hoa nữa. Thời ấy, cha đi đâu cũng được người ta tiếp đón. Người ta hăm hở khi được gặp mặt và nói chuyện với cha. Người ta không tiếc những lời nói ngọt ngào và những lời khen ngợi dành cho cha. Đối với họ, cha là một thần tượng, là một tài năng, là một hình ảnh bất biến của tài hoa và trí thức.

Thời oanh liệt ấy của cha đã nhanh chóng vỡ tan khi cơn tai biến bất thình lình ập tới. Nó đã đành lòng lấy đi hết của cha mọi sự. Tài năng, sự bảnh bao, nét lãng mạn… tất cả đều rời bỏ cha mà đi. Còn lại nơi góc phòng tối tăm này chỉ là một thân xác không còn hình thù đẹp mắt. Nét hào nhoáng năm xưa của cha dường như quay trở lại đọa đày cha. Bao dự tính cho những CD nhạc, những bài chia sẻ, những chuyến hành trình đã vội vàng vỡ tan như bong bóng trước sức mạnh của ngọn gió nhân gian.

Phũ phàng! Từ ngày cha nằm đây, danh tiếng cha cũng phai nhạt. Chẳng mấy ai còn để ý đến cha. Người ta cũng chẳng có thì giờ để quan tâm giờ đây cha đang làm gì, sống ra sao. Chỉ còn lại cha với nỗi cô đơn không tên, gặm nhắm sự nhạt nhẽo của nhân tình thế thái. Chẳng là lỗi của ai cả. Đó chỉ là quy luật của cuộc sống thôi. Cha cũng hiểu và dần quen với điều đó. Rồi hôm nay, đôi bờ mi cha vốn đã khô cạn bấy lâu, chợt tuôn trào một dòng nước mắt khác lạ. Khi cha đã không còn gì nữa, đến thăm cha là một cụ bà ngày xưa từng là con chiên của cha. Nhà bà nghèo, học thức của bà chẳng có bao nhiêu, chỉ có tình thương và lòng quý mến là dạt dào vô bờ bến.

Bà thậm chí còn không biết bị tai biến nghĩa là gì. Bà chỉ nghĩ đơn giản chắc là nó cũng giống như bị cảm hay sốt hay đau bụng gì đấy. Để rồi, bất chấp cơn mưa lạnh buốt và con đường lầy lội, bà đây đến để thăm cha, tặng cha chai dầu gió bé nhỏ vì nghĩ rằng nó có thể giúp cha lành bệnh. Tình cảm của bà gói trọn vào đó, tình cảm của một con người đơn sơ, nhỏ bé, không có gì quý giá trước người ta nhưng lại có con tim đong đầy lòng thương mến. Đôi mắt cha bỗng nhỏ lệ. Tôi đứng đó cũng cảm thấy nghẹn ngào, nơi cổ họng có chút gì đắng đắng. Tôi thấy cha đang cố gắng nở nụ cười, dù rất khó khăn.

Tôi cảm nghiệm được niềm hạnh phúc của cha. Những hy sinh của cha, thánh giá mà cha đang vác trên giường bệnh này tưởng là quá sức nặng nề, nhưng đã được chai dầu gió nhỏ xíu của cụ bà kia xua tan hết. Chúa đã thưởng công cho một đời linh mục của cha, không phải là những tiếng tung hô đưa đón của bao nhiêu con người giàu có ngoài kia cùng biết bao tặng vật quý giá, nhưng là lời hỏi thăm cùng món quà nhỏ bé của một bà cụ nghèo đang ở trước mặt cha vào lúc này đây.

Tôi tin là cha đang hạnh phúc vì điều ấy! Chai dầu gió đúng là công hiệu thật, như lời bà nói. Và rồi, tôi chợt hiểu ra vì sao Đức Giêsu đã vui mừng, khoe với các môn đệ là bà góa đã bỏ vào thùng tiền trong Đền Thờ hai đồng bạc nhỏ là người đã dâng cúng nhiều hơn ai hết. Trời vẫn còn mưa, dù không còn nặng hạt như trước. Bà khoác lên người chiếc áo mưa cũ kỹ, tay chống gậy, chào tôi rồi quay lưng bước đi. Tôi đứng bên hiên, nhìn theo dáng bà, nhủ thầm trong lòng hai từ “xin lỗi” vì đã có những suy nghĩ không đúng về bà. Rõ ràng là một giáo dân đơn sơ như bà đã dạy một tu sĩ như tôi nhiều điều về tình yêu và về cuộc sống. Chắc là bà chẳng hiểu gì về Ba Ngôi hay về những triết lý thâm sâu, nhưng bà đã sống được huyền nhiệm ấy trọn vẹn và tuyệt mỹ hơn tôi. Bóng bà dần mờ nhạt đi giữa buổi xế chiều man mác. Tôi bất chợt nghĩ đến đời tu của tôi, rồi nghĩ đến cảnh về già, nghĩ đến tình người ở cõi nhân sinh… Chỉ còn lại vài giọt mưa tí tách rơi nhẹ từ cuống lá. Hình như có chiếc cầu vồng đang mọc lên từ phía xa…

-Pr. Lê Hoàng Nam, SJ-

Thứ Năm, 2 tháng 10, 2014

Chút gì dâng Chúa hôm nay


Chút gì dâng Chúa hôm nay

Đôi bàn tay rỗng vướng đầy bợn nhơ

Hồn tan theo gió xa mờ

Câu kinh héo úa hững hờ rã tan

Lặng quỳ bên Chúa cao sang

Dâng đời thơ dại ngập tràn bến mơ

Tình con năm tháng dại khờ

Bao lần bội nghĩa vô ơn diệu vời

Tình Ngài sâu thẳm trùng khơi

Muôn đời ấp ủ con thơ tháng ngày


Dẫu rằng vàn nẻo đắng cay

Yêu thương nâng đỡ tỏ bày thứ tha

Thuyền đời theo nứơc trôi xa

Tình Cha luôn mãi bao la ngập tràn

Thương con lạc bến xa đàn

Cha ôm hiện tại muôn vàn nhớ thương

Lòng Cha se sắt vấn vương

Trao tình nhân thế toả hương tháng ngày.

-Tâm Nhi-

Nắng sớm


Chủ Nhật, 7 tháng 9, 2014

Quà của CHÚA



Món quà Chúa tặng cho con:
Một giấc mộng đẹp trở về giữa đêm
Nghe như tiếng Mẹ ru êm
Ngọt ngào ấp ủ từng đêm thuở nào.

Món quà Chúa tặng cho con:
Tỉnh giấc mộng đẹp tâm hồn lâng lâng
Lòng con cảm mến lệ rưng
Nhận ra ơn Chúa đã từng cho con.

Món quà Chúa tặng cho con:
Mỗi ngày còn sống con còn phải lo
Lo cho cuộc sống ấm no
Không quên tĩnh lũy lẫm kho Nước Trời.

Món quà Chúa tặng cho con:
Biết sống tín thác trong tay Chúa Trời
Dẫu rằng một sợi tóc rơi
Chúa Cha đã đếm từ thời thiên thu.

Món quà Chúa tặng cho con:
Dẫu trong đau khổ nhìn ra ơn lành
Vì Cha không bỏ chẳng đành
Cho con cơ hội trưởng thành Đức Tin.

Món quà Chúa tặng cho con:
Con biết phân biệt điều lành chuyện sai
Để con cố gắng ngày mai
Tô đời thêm đẹp tương lai mỗi ngày.

Món quà Chúa tặng cho con:
Bạn bè thân hữu của con xa gần
Nhất là những bạn kém phần
Sống trong cơ cực con cần lưu tâm.

Món quà Chúa tặng cho con:
Người thương kẻ mến đỡ nâng mỗi ngày
Mặc ai toan tính đổi thay
Con xin chỉ biết ăn ngay ở lành.

Món quà Chúa tặng cho con:
Qua bao gian khổ con còn bình an
Chúa cho nhiều lắm vô vàn
Con không kể xiết…, vạn ngàn lời ca.

Món quà Chúa tặng cho con:
Sáng trưa chiều tối mãi còn nguyện xin
Cho con sống trọn niềm tin
Không ai ngoài Chúa con tin, con thờ.

-adgs Trích Thoảng Lời Kinh Nguyện 2-

Linh mục và điệu nhảy mục vụ

Đời sống bao tháng ngày còn lại,
e ngại những cơn mưa đời sẽ làm lòng con úa phai (sẽ làm lòng con úa phai).
Lời Chúa là ánh sáng soi trên đường dài, là gió thổi dẫn đưa con thuyền đến nơi, trót đời con đây nhỏ bé, trót đời xin dâng tiến Ngài.
(Con chỉ là tạo vật - Phanxicô)



Đời sống tận hiến theo ơn gọi của các linh mục không lẽ dễ dàng phai nhạt với những năm tháng mà các ngài làm ngôn sứ hay phục vụ cho cộng đoàn dân Chúa? Hay sự nhạt phai đó chính là mọi chước cám dỗ của Satan mà điển hình là tiền bạc và dục vọng?!!

Tôi không nghiêm khắc nhằm so sánh đời sống của linh mục làm việc mục vụ với các linh mục khổ tu hay ẩn tu. Nhưng ít ra các linh mục phải biết vai trò mình đang làm gì: mục vụ, ẩn tu hay khổ tu mà trung thành với xứ vụ này và trung thành với lời khấn của họ. Đặc biệt hơn nữa là các “ngài” đừng quá “tham, sân, si” để làm trò hề cho mọi người xem, và làm xấu đi hình ảnh “Chúa Giêsu linh mục”.

Chúa Giêsu ngày xưa cũng không tránh khỏi mọi sự ghen ghét, dèm pha, và mưu hại thì các linh mục ngày nay cũng vậy, dễ dàng bị soi mói, để nhằm bôi xấu và đánh phá Giáo Hội của Chúa từ mọi phía. Sự tục hóa của các linh mục sau những “Thánh lễ mở tay”, “Thánh lễ bổn mạng”, “Thánh lễ ngân khánh” hay “Thánh lễ kim khánh” …v.v.. ngoài tổ chức rình rang ở giáo xứ, cộng đoàn, các vị còn bồi thêm là tổ chức kéo nhau ra nhà hàng với mấy chục bàn với đủ các món ăn, thức uống; cả băng nhạc, ca sĩ để mà chúc mừng, rồi “cha, cha, cha…”, rồi “con, con, con…” rồi phong thư trao tay xem như mình xứng đáng được hưởng lợi vì ơn gọi làm linh mục.

Không lẽ các linh mục lại tự tục hóa lấy mình vì tiền hay mua đòi danh lợi “hư không” mà đánh mất bản chất thiêng liêng mà Chúa đã gọi họ giữa bao nhiêu người? Hay các linh mục cảm thấy mình thật sự xứng đáng trong vai trò “ai muốn làm lớn giữa anh em thì phải làm người phục vụ anh em.” (Mc 10,43) nên tự cao, tự đại mà lãnh nhận sự chúc tụng đó? Hay các linh mục lại trơ trẽn đổ thừa là để làm vui lòng các tín hữu, hay hòa hợp với anh em Kitô hữu muốn kỷ niệm cho các linh mục và chấp nhận tổ chức rình rang như thế cho tăng thêm công lao của mình!

Ngay từ những năm đầu học tập ở Tiểu Chủng Viện (bây giờ nhiều nơi không còn nữa) hay trong Đại Chủng Viện cũng vậy, đời sống linh mục luôn được cảnh báo về sự giới hạn so với những nhu cầu của con người, cộng đoàn như dòng thác lũ về đời sống tâm linh. Việc mục vụ luôn là hố sâu không đáy và mỗi ngày vị linh mục luôn phải đối mặt với sự chọn lựa để quyết định những nhu cầu nào ngài có thể đáp ứng và những nhu cầu nào phải chối từ vì đời sống tu trì không cho phép.

Thẳng thắn mà nói rằng, một số linh mục đã không có những quyết định đúng đắn và cũng có nhiều vị lại khuếch trương một cách quá độ. Không lẽ vì mục đích chia sẻ niềm vui “ơn gọi linh mục”, “Năm Thánh”, hay “Năm Linh Mục” và để cổ võ “Ơn Gọi” đó trong cánh đồng truyền giáo mà những linh mục là người hướng dẫn thiêng liêng của mọi người trong cộng đoàn, bây giờ lại lăn xả hết mình “show up” lời ca, tiếng hát, và tài năng đóng kịch, hài hước và nhảy nhót lung tung như các nghệ sĩ chuyên nghiệp hết mình vì nghệ thuật hầu góp thêm vào khoảng “văn hóa” trống vắng chưa bao giờ có các bậc tu sĩ nam nữ nào dám làm và dám tham gia cho nghệ thuật vốn đã quá bát nháu này. Việc mặc áo giáo sĩ là một dấu chỉ rõ ràng là họ mang lấy trên mình cái khác biệt của sự hy sinh, của ngôn sứ Đức Chúa Trời. Ngoài ra các linh mục còn phải chấp nhận sự cô đơn mang tính độc đáo đáng kính như Đấng tốt lành Giêsu chí ái.

Đây là một vấn đề mà mọi linh mục phải đối diện và vì thế chính các linh mục cần xác định những giới hạn hợp lý của mình khi mình làm công tác tông đồ mục vụ. Một số người nêu lên ý kiến cho rằng độc thân chỉ phù hợp với đời sống thánh hiến, bởi vì những người sống trong đời sống thánh hiến được nâng đỡ một cách đặc biệt trong các cộng đoàn mình sống, trong khi đó một linh mục trong đời mục vụ sống trong nhà xứ không có được sự nâng đỡ này. Thêm nữa, các ngài phải sống giữa những người không cùng cách sống với mình, không hiểu mình và lại không ủng hộ mình nữa. Điều này đặc biệt làm cho vị linh mục cảm thấy cô đơn và bị thách đố liên tục. Nhưng tu hành vẫn là tu hành, đời sống tận hiến vẫn là đời sống tận hiến…không thể vì buồn chán hãy quá rỗi việc Chúa mà các linh mục có thể có thể dễ dàng chấp nhận đồng hành với thế tục, với danh vọng, với đồng tiền.

Xem qua “Linh Ca I, II & III”, các bạn cũng như tôi đều giật thót mình khi nhìn thấy chức năng ngôn sứ của linh mục gần thế tục cho tới nổi các ngài tự biến mình thành những anh hề hay những anh cao bồi quần áo lố lăng nhảy nhót, ca hát, hài hước dỡ ẹt nhưng lại bốc phét là “Linh Ca được Chúa chúc phúc và mang lại nhiều lợi ích tâm linh cho nhiều tâm hồn và đánh động được tấm lòng quảng đại dấn thân của giới trẻ cho Giáo Hội hôm naỵ.” Thật là nực cười cho sự ngây dại và không trưởng thành của các vị linh mục này khi xem sứ mạng rao giảng nước trời chỉ là thứ có thể mua vui và giải trí rẻ tiền “$10 đồng” một đĩa DVD.

Bất cứ ai quen thuộc với đời sống của một đan sĩ Xitô hay một ẩn sĩ dòng thánh Brunô hẳn biết rằng các vị này cam kết sống một đời sống từ bỏ và đền tội mà tu luật của họ đề ra. Họ thật sự tách hẳn khỏi thế tục, không màng đến chuyện thế gian để sống tu hành và “chiêm niệm” lời Chúa.

Vậy còn các linh mục sống đời sống mục vụ?
Một cha xứ hay một cha tuyên uý chẳng hạn?

Khi nhìn thoáng qua, dường như đời sống của một linh mục đang làm việc mục vụ có vẻ dễ dàng hơn; vì có tiền trong túi (có thể là không nhiều) lại sống gần với thế tục. Xem ra các linh mục này cũng tự do, và đời sống của họ coi như chẳng phải quá khắc khổ hay quá khắc nghiệt. Một cha xứ hay một cha tuyên uý gần như luôn sống trong tình trạng sẵn sàng và khẩn cấp ngày cũng như đêm. Người ta sẽ thật sự cần đến họ bất cứ khi nào. Người cha hay người mẹ có đứa con vừa qua đời sẽ cần ngay đến vị linh mục. Những đứa con trong bệnh viện đang đau buồn nhìn cha mẹ của mình quằn quại trên giường bệnh hay Chúa gọi ra đi cũng sẽ chạy ngay đến vị linh mục và mong chờ được ngài tới viếng thăm. Những người cô đơn trong tù ngục hay những ai gặp rắc rối sẽ tìm đến họ để mong được sự thông cảm và an ủi. Các hội đoàn đoàn thể cũng cần đến họ linh đạo, hướng dẫn…v.v..

Chúng ta cũng cảm thông cho các linh mục vì tất cả những nhu cầu như thế này không bao giờ chỉ đơn giản gói gọn trong một thời khoá biểu cố định từ 8 giờ sáng tới 5 giờ chiều. Rất nhiều khi các Cha xứ này rơi vào cảm giác là “họ không có một cuộc sống riêng của chính mình” ngay cả một vị ẩn tu, người cam kết sống một cuộc sống yên ổn trong đan viện cũng mất đi quyền kiểm soát chính thời gian và không gian của mình. Như thế, các linh mục này mới biểu hiện hết năng lực tận tụy phục vụ và không có nhiều thời gian và không gian cho họ nữa. Điều này là rất thật, vì từ bỏ việc làm chủ thời gian của chính mình là một điều hy sinh hết sức lớn lao vì “nước trời”.

Linh mục sống giữa mọi người như thế càng làm rõ ràng thêm chứng từ của họ cam kết với Thiên Chúa. Đặc biệt trong thời đại bị ảnh hưởng sâu sắc bởi nền văn hóa tôn thờ dục vọng, vật chất, và bản thân; linh mục phải là chứng tá của đời sống quên mình, hoàn toàn dấn thân lại càng cần thiết hơn nữa. Linh mục sống đời độc thân là chứng cớ sống động cho sự hiện diện của Thiên Chúa ngay tại trần gian này và là nguồn ân sủng dồi dào cho cả cộng đoàn cũng như chính vị linh mục. Tuy nhiên, đây là một đời sống khó khăn và hy sinh. Linh mục dưới con mắt mẹ tôi là thánh thiện, là thiên liêng và tuyệt đối đúng đắn (vì là người được Chúa tuyển chọn,) là quan tòa của sự “Thiện-Ác”, là bất khả xâm phạm…v.v.. như bà và các tín hữu từ rất xa xưa đã vô hình trung nâng họ lên quá cao để họ thêm tội kiêu ngạo.

Linh mục thiếu trưởng thành mà giáo dân lại quá thần thánh họ nên khiến phần đông linh mục tự nghĩ họ có power và có quyền sinh sát trong tay nên làm muốn làm gì thì làm. Họ có biết đâu theo tinh thần của Đức Kitô thì “Trong các con, ai muốn làm lớn, thì hãy phục vụ các con, và ai muốn cầm đầu trong các con, thì hãy làm tôi tớ các con. Cũng như Con Người đến không phải để được người ta phục vụ, nhưng để phục vụ và phó mạng sống làm giá chuộc cho nhiều người” (Mt 20, 27-28).
-adgs BV-

Chủ Nhật, 31 tháng 8, 2014

Điều tôi muốn biết



Tôi không quan tâm bạn mưu sinh thế nào mà chỉ muốn biết bạn khao khát điều gì và có dám mơ ước đạt được điều mình đang khao khát không...

Tôi không quan tâm bạn bao nhiêu tuổi mà chỉ muốn biết bạn có dám như một kẻ ngốc liều mình vì tình yêu, vì những ước mơ và vì một chuyến phiêu lưu để được tồn tại trong cuộc đời này không...

Tôi không cần biết điều gì mới phù hợp với ước mơ của bạn mà chỉ muốn biết bạn đã dám đối mặt với nỗi đau bị cuộc đời dối trá hay lại khép chặt lòng mình vì e sợ lại một nỗi đau khác...



Tôi muốn biết bạn có dám ngồi lại với nỗi đau của tôi hay của chính bạn; có dám khiêu vũ thật điên cuồng để sự say mê tràn ngập đến tận đầu ngón tay và ngón chân của mình mà không cần phải e dè giữ ý, phải thực tế hay phải luôn nhớ đến những giới hạn của con người...

Tôi không quan tâm câu chuyện bạn kể có thật hay không mà chỉ muốn biết bạn có dám làm thất vọng người khác để thành thật với bản thân mình... Liệu bạn có thể chịu đựng bị kết tội phản bội mà vẫn không phản bội lại chính nhân cách của mình... Liệu bạn sẽ trung thực và vì thế sẽ đáng được tin cậy chứ...

Tôi muốn biết liệu bạn có nhận ra vẻ đẹp dù cho hằng ngày nó chẳng hề xinh đẹp, và liệu bạn có thể quyết định cuộc đời mình mà không cần sự hiện diện của Chúa...

Tôi muốn biết liệu bạn sẽ chịu đựng được thất bại của lẫn bạn và tôi, đứng bên bờ hồ mà hét vang đến tận trời cao là “có”...

Tôi muốn biết liệu bạn có thể thức dậy dù sau đêm dài đau khổ, thất vọng, kiệt sức và rã rời mà làm những gì phải làm cho các con của bạn không...

Tôi không quan tâm bạn là ai hay làm sao đến được đây. Tôi chỉ muốn biết liệu bạn có thể sát cánh cùng tôi trong lửa đỏ và sẽ không chùn bước thoái lui...

Tôi không quan tâm bạn đã học ở đâu, những gì và của ai. Tôi chỉ muốn biết liệu bạn có thể một mình đối diện với bản thân chân thật như người bạn bạn có bên mình trong những giây phút đơn độc...

Thứ Bảy, 30 tháng 8, 2014

NHỮNG ĐIỀU CẦN QUÊN

Trong cuộc sống của mình, bạn đã học được nhiều thứ, đó là học sự yêu thương, học được cách nhớ nhung một ai đó và bây giờ bạn sẽ học cách quên. Vì trong cuộc sống có những chuyện nên gìn giữ, nên cất giấu nhưng cũng có những thứ cần phải quên đi.
Vậy những gì bạn cần phải quên đi?


Quên đi những đau khổ: Cuộc đời không ai lúc nào cũng vui vẻ và lúc nào những điều tốt đẹp nhất cũng đến với mình. Khi bạn chia tay với người yêu bạn sẽ giam cầm mình trong đau khổ, trong những lần khóc sướt mướt. Bạn thu mình lại và có những lúc bạn tưởng chừng như trái tim mình vỡ tung ra. Bạn mềm yếu, cảm giác như chỉ có người đó mới đưa bạn ra khỏi cái nỗi đau đó mà thôi. Khi ấy bạn cần phải học cách quên đi người đó, học cách quên đi một người sẽ làm cho trái tim bạn lành lại theo thời gian. Mọi đau khổ sẽ tan biến. Mặc dù với một số bạn sẽ rất khó nhưng chưa thử làm sao chúng ta biết có làm được hay không.

Quên đi những hận thù: Ai đó đã lấy đi của bạn một thứ gì đó quý giá, ai đó đã lỡ xúc phạm bạn, ai đó vô tình đã làm bạn đau. Bạn cảm thấy tức giận, bạn cảm thấy lòng hận thù trong mình dâng cao. Nhưng Người ta nói tức giận là lấy sai lầm của người khác trừng phạt chính mình. Cứ mãi nhớ đến những hận thù đó thì người bị tổn thương nhiều nhất chính là bạn. Suốt ngày bạn sẽ dằn vặt bản thân, bạn sẽ tìm mọi cách để trả thù lại người ta nhưng càng suy nghĩ càng khiến cho bạn cảm thấy nặng nề. Tâm hồn bạn sẽ chẳng khi nào được thanh thản. Vậy tại sao bạn không thử học cách quên đi mọi hận thù và dám tha thứ cho những gì người khác đã làm khiến bạn tổn thương . Cuộc sống sẽ đẹp hơn, nhẹ nhõm hơn nếu bạn biết quên đi thứ cần phải quên đấy bạn.

Quên đi những khuyết điểm của người khác: Đối với chúng ta thường dễ dàng giang tay đón lấy những ưu điểm của bạn bè, người thân. Nhưng khi họ có khuyết điểm chúng ta lại khép tay lại và tránh thật xa họ. Trên đời này chẳng có gì là hoàn hảo, chính bản thân chúng ta cũng là một mảnh ghép của cuộc sống cũng có những lúc phạm phải một sai lầm, và có một vài khuyết điểm nào đấy. Chúng ta học cách quên đi khuyết điểm của người khác là chúng ta đang học cách hoàn thiện bản thân mình, đang làm cho tâm hồn chúng ta trở nên rộng lượng hơn. Đừng lúc nào cũng nghĩ đến mặt xấu của người đối diện mà hãy nghĩ đến ưu điểm. Vì như thế sẽ làm cho mối quan hệ của bạn và người ta sẽ trở nên tốt đẹp, khăng khít hơn.

Quên đi những kỷ niệm, quên đi quá khứ: Những kỷ niệm đẹp, những quá khứ êm đềm hay đau khổ đối với một số người sẽ giữ mãi trong lòng để từ đó mà chiêm nghiệm mà sống tốt hơn. Nhưng trong một vài trường hợp bạn cũng phải cố quên đi quá khứ, quên đi những kỷ niệm. Bạn không thể lúc nào cũng sống trong cái kỷ niệm một thời tay trong tay với người yêu cũ. Bạn cũng không thể sống mãi trong cái quá khứ của một thời tuổi thơ êm đềm hay đau khổ mãi được. Bạn cần phải quên nó đi, bỏ lại nó ở phía sau lưng để mà bước đi, để mà lớn lên. Quên ở đây không hẳn bắt bạn quên vĩnh viễn mà quên ở đây là bạn tạm thời cất giữ nó ở một góc nào đó sâu thẳm trong tim để rồi có lúc lấy ra mà nhớ, mà vui mà buồn. Rồi cũng có thể khi bạn lớn lên một chút bạn sẽ nghĩ về chúng như một cái gì đó quý giá. Bạn sẽ tự cười, “à thì ra mình đã lớn”…

Quên đi lợi ích cá nhân: Ai cũng chỉ biết sống cho mình thì cuộc sống này sẽ trở nên ích kỷ và hẹp hòi, sẽ chẳng còn ai quan tâm đến ai nữa. Bạn phải học cách quên đi cái tôi cá nhân để có thể hòa cùng nhịp sống chung của cộng đồng. Bạn đi mùa hè xanh nhưng luôn chọn những việc nhẹ nhàng, luôn nghĩ cho bản thân. Trước khi làm một việc gì đó bạn luôn nghĩ đến mình sẽ được gì và mình sẽ mất gì. Nếu mất nhiều hơn được bạn sẽ chẳng bao giờ làm. Triết lý đó sẽ đúng đối với một số trường hợp. Nó sẽ hoàn toàn là ích kỷ nếu đó là làm vì lợi ích cộng đồng, làm vì tập thể. Chắc trong chúng ta chẳng lạ lẫm gì với những chiếc áo xanh tình nguyện, đêm ngày túc trực nơi bến xe để tiếp sức cho các thí sinh thi Đại học. Họ chẳng nề hà một công việc gì dù nắng làm cho cháy da, áo ướt đẫm mồ hôi. Bởi lẽ họ đã quên lợi ích cá nhân mà dốc sức vào lợi ích của tập thể. Cho và nhận đôi khi có thể mang ra để so sánh nhưng không phải lúc nào cũng so sánh được đâu bạn ạ. Có thể bạn sẽ mất nhiều hơn được nhưng đến một lúc nào đấy bạn s
ẽ cảm thấy cái mất ấy của mình là một điều đáng tự hào.

Và mỗi khi như vậy bạn sẽ cất cao tiếng hát “ ai cũng chọn việc nhẹ nhàng gian khổ sẽ thuộc về ai…”

Nhớ và Quên là hai phạm trù trái ngược nhau. Hãy nhớ những cái gì cần phải nhớ và hãy quên đi những thứ đáng phải quên. Chỉ khi quên đi những thứ gọi là “spam” trong tâm hồn mình bạn sẽ cảm thấy thật thanh thản. Tâm lí của bạn khi ấy sẽ trở nên cân bằng hơn. Vì ai đó đã nói rằng “ Trong cuộc sống phải biết thứ gì cần nhặt lên và thứ gì cần bỏ xuống”.

HÃY QUÊN ĐI
Cuộc sống có cái cần quên
Quên đi những thứ cồng kềnh vướng chân
Đỡ phải lo lắng phân vân
Tâm hồn nhẹ nhõm, tinh thần an vui.
Quên đi những chuyện rủi xui
Đau khổ biến mất, chôn vùi khó khăn
Hận thù mất ngủ mất ăn
Cho vào quên lãng, thăng bằng tâm-sinh.
Người khác khuyết điểm đừng khinh
Bỏ qua vì thấy chính mình cũng sai
Hướng về viễn cảnh tương lai
Chớ để quá khứ kéo dài ưu tư.
Hẹp hòi, ích kỷ khư khư
Cái tôi quá lớn, loại trừ anh em
Hãy quên đi thói nhỏ nhen
Và hãy tập sống đơn hèn thanh cao.
Quên-nhớ thì trái ngược nhau
Nhớ cái cần thiết, quên mau “rác đời”
Tâm hồn sẽ rất thảnh thơi
Cuộc sống phong phú rạng ngời tình thương.
-Lm NgXQuang-